Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 3 - Đêm Trăng Đi Câu...

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 3 – Đêm Trăng Đi Câu Con Rồng Xanh

Nghiêm Cửu nói:
– Chú không hiểu.
Đoàn Ngọc hỏi:
– Tại sao ?
Nghiêm Cửu nói:
– Ý của ta là, tuy Thanh Long hội hành động bất nghĩa, chúng ta cũng không thể
hoài nghi họ được.
Đoàn Ngọc nhịn không nổi phải hỏi:
– Tại sao ?
Nghiêm Cửu nói:
– Bởi vì trong lòng chúng ta nếu có thành kiến, có khi sẽ không khỏi làm chuyện
lỗi lầm, nhưng Thanh Long hội thật tình quá mạnh, quá lớn, chúng ta mà lầm lẫn một
chuyện, sẽ không khỏi cũng bị nó nuốt chửng luôn.
Đoàn Ngọc nghiêm mặt nói:
– Lão nhân gia muốn nói gì, hiện tại tôi đã hoàn toàn hiểu rồi.
Nghiêm Cửu nói:
– Chú hiểu rồi thì tốt lắm.
Ông ta chẳng nói gì thêm, lấy khăn che miệng, khẽ ho lên, chầm chậm bước ra
ngoài.
Gió thổi lại, thổi trên người ông ta.
Ông ta gập người lại, ngay cả một trận gió tựa hồ cũng chịu không nổi.
Đi đến trước cửa, ông ta ho lên đến cả khom lưng xuống không thẳng người lại
được.
Bấy giờ trong gió bỗng đưa lại một trận thở dài thật nặng nề.
Nơi để linh cửu, là một bên điện chùa Phong Lâm, ngoài điện là một cái sân nho
nhỏ, trong sân có trồng một bụi tử trúc và một cây bồ đề.
Nghe tiếng thở dài đó, Nghiêm Cửu bỗng biến hẳn sắc mặt, la khẽ lên một tiếng:
– Ai đó ?
Ông ta vừa la, người đã bắn ra như mũi tên.
Con người già lão bệnh hoạn này, chỉ trong khoảnh khắc, bỗng biến thành một
con chim ưng.
Cũng trong cái khoảnh khắc đó, chỉ nghe có tiếng trúc loạt xoạt vang lên, một
bóng người cũng từ trong bụi trúc xông ra, thân hình thoáng qua một cái đã đến ngoài
tường.
Thân pháp của Nghiêm Cửu tuy nhanh, người này cũng không chậm.
Ngoài tường cũng là một khu rừng, cành lá rất là rậm rạp, đợi đến lúc Nghiêm
Cửu ra tới nơi, người này đã chẳng còn thấy đâu.
Không biết từ lúc nào, mặt trời đã bị mây đen che kín, trong gió hơi lạnh nghe
càng nồng đậm.
Bây giờ chỉ mới là đầu xuân.
Nghiêm Cửu nhìn dãy núi xa xa, đứng đó như ngây như dại, gương mặt ông ta
đầy vẻ gì đó thật kỳ quái, không ai biết được ông ta đang nghĩ gì trong lòng.
Đoàn Ngọc cũng nhìn không ra, vì vậy y nhịn không nổi hỏi:
– Ông có thấy y là ai không ?
Nghiêm Cửu ngẩn ngơ, gật gật đầu, rồi bỗng lại lắc lắc đầu ! Đấy rốt cuộc ý
nghĩa ra sao, vẫn còn không ai hiểu được.
Người này rốt cuộc là ai ? Tại sao lại núp trong rừng trúc lén lút nhìn trộn ? Rồi lại
thở dài ?
Không lẽ Nghiêm Cửu đã nhận ra y là ai, nhưng lại không muốn nói ra ?
Đoàn Ngọc thở ra nói:
– Bất kể ra sao, tôi thấy người này không hề có ác ý.
Hoa Hoa Phong nói:
– Không có ác ý tại sao lại phải bỏ chạy ?
Đoàn Ngọc giải thích:
– Không chừng y chỉ bất quá không muốn bị người ta thấy mặt thế thôi.
Nhưng tại sao y lại không muốn bị người ta thấy mặt, không lẽ y cũng có chuyện
gì khổ ải không nói được cho người khác nghe ?
Hoa Hoa Phong bỗng nói:
– Em thấy y có vẻ rất giống một người.
Đoàn Ngọc hỏi:
– Giống ai ?
Hoa Hoa Phong nói:

   Số lần đọc: 37520

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả