Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 3 - Đêm Trăng Đi Câu...

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 3 – Đêm Trăng Đi Câu Con Rồng Xanh

Đoàn Ngọc thở ra nói:
– Tôi chỉ bất quá muốn nói cho bà biết, chồng bà vốn không nên chết đi.
Nữ đạo sĩ lạnh lùng nói:
– Nên chết không lẽ là ông ?
– Quả thật tôi đáng chết thật.
Đoàn Ngọc còn thừa nhận:
– Bởi vì tôi phải nhận ra bà là ai từ lâu rồi.
– Tôi là ai ?
– Hoa Dạ Lai.
Đoàn Ngọc nói từng tiếng một:
– Bà chính là Hoa Dạ Lai, cũng chính là Long đầu lão đại ở đây !
Nữ đạo sĩ trừng mắt nhìn y, bỗng bật cười lên, nụ cười lại biến thành mỹ lệ
quyến rũ như lúc nào.
Nghiêm Tiểu Vân thì toàn thân bỗng nhiên cứng đờ ra.
Đoàn Ngọc nói:
– Tôi thấy bà lần đầu tiên, đã có cảm giác kỳ lạ làm sao đó, làm như đã có gặp
bà ở đâu rồi.
Nữ đạo sĩ đang lắng nghe, phảng phất như đang lắng tai nghe người ta kể một
chuyện cố sự thật thú vị.
Đoàn Ngọc lại nói tiếp:
– Bởi vì bà là Hoa Dạ Lai, đêm đến bà sẽ ra tỏa cái hương thơm của bà, ban đêm,
dưới ánh đèn, dĩ nhiên không ai nhìn ra được bà đã cải trang, lại càng không ai ngờ
được ban ngày bà lại là bà chủ quán rượu nho nhỏ này, huống gì lúc đó người khác đã
bị hương thơm của bà mê say luôn rồi.
Nữ đạo sĩ lấy đuôi mắt liếc qua y:
– Ông cũng có say rồi ?
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
– Tôi cũng đã bị say, nhưng tôi tỉnh lẹ hơn một chút.
Nữ đạo sĩ hỏi:
– Ông tỉnh lại lúc nào vậy ?
Đoàn Ngọc nói:
– Không chừng tôi vẫn còn đang sắp tỉnh mà chưa tỉnh, nhưng lúc tôi thấy quan
tài của Thiết Thủy, tôi đã tỉnh được một nửa, đến lúc thấy Cố đạo nhân ngã xuống, tôi
mới hoàn toàn tỉnh ra.
Nữ đạo sĩ hỏi:
– Tại sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Bởi vì Thiết Thủy nhất định không thể nào là thuộc hạ của Cố đạo nhân, tôi biết
vũ công của y, Cố đạo nhân không thể nào đụng được vào cái lông của y.
Nữ đạo sĩ nói:
– Không lẽ không thể nào có chuyện bất ngờ sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Nhất định không thể.
Y lại giải thích:
– Thiết Thủy vốn là một người rất nghi kỵ, không tin tưởng vào một ai, đối với Cố
đạo nhân cũng không có gì hảo cảm, vì vậy Cố đạo nhân không thể nào tiếp cận vào
người y.
Nếu tiếp cận còn không được, dĩ nhiên càng không thể nào xuất kỳ bất ý giết y
được.
Đoàn Ngọc lại nói:
– Tôi cũng biết Nghiêm Tiểu Vân nhất định không thể nào bị Cố đạo nhân ám
toán.
– Tại sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Bởi vì cái lưỡi câu không phải là món ám khí, muốn dùng lưỡi câu đả thương
người, nhất định phải cần có dây câu, mà lúc đó người đang ngồi câu cá không phải là
y, mà là Hoa Dạ Lai.
Thì ra vừa rồi y hỏi Nghiêm Tiểu Vân câu đó không có gì là kỳ quái, y vốn đã có
dụng ý rồi.
Đoàn Ngọc lại nói tiếp:
– Vì vậy tôi mới nghĩ hoài không ra, những chuyện đó nếu không phải y làm, tại
sao y lại đem hết tội trạng đổ vào đầu mình ?
Nữ đạo sĩ nói:
– Hiện tại đã nghĩ ra rồi, thì giải thích ra làm sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Y làm như vậy chỉ bất quá vì muốn chịu tội thế cho người khác, một người đàn
ông đa tình, vì người đàn bà y chân chính yêu thương, vốn không tiếc hy sinh chuyện gì.
Y buồn rầu nói tiếp:
– Một người đàn ông đa tình, nếu biết vợ mình là hạng đàn bà như Hoa Dạ Lai,
đã là một chuyện vô cùng thống khổ. Vì vậy y vốn đã có ý muốn chết từ lâu rồi.
Nữ đạo sĩ lại bật cười:
– Chỉ có mấy điểm đó, ông đã chứng minh tôi là Hoa Dạ Lai được sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Tôi thấy ra được người đàn bà y thật lòng yêu thương chỉ có bà, tôi cũng thấy ra
được trên đời này chỉ có một hạng người có thể giết được Thiết Thủy.
Nữ đạo sĩ hỏi:
– Hạng người nào ?
Đoàn Ngọc nói:
– Đàn bà, chính là hạng đàn bà như là bà.
Nữ đạo sĩ hỏi:
– Nhưng tại sao ta muốn giết y làm gì ?
Đoàn Ngọc nói:
– Bởi vì y rất có thể chính là người Thanh Long hội phái lại giám thị bà, bà cảm
thấy y có vẻ uy hiếp bà, vì vậy bèn thừa cơ giết y, đem tội trạng đổ hết vào đầu tôi.
Nữ đạo sĩ lại bật cười, nhưng lần này nụ cười đã ra chiều gượng gạo.
Đoàn Ngọc nói:
– Đây vốn là cái bẫy rất phức tạp, bà vốn tính đem hết mọi người cuốn vào trong
cái bẫy, chỉ tiếc là bà tính đi tính lại, còn tính thiếu mất một chuyện.
Nữ đạo sĩ nhịn không nổi hỏi y:
– Chuyện gì ?
– Tình cảm.
Đoàn Ngọc nói:
– Bà không tính tình cảm vào trong đó, bởi vì chính bà, bà hoàn toàn không có
chút tình cảm.
Y lại giải thích:
– Bởi vì người ta có tình cảm, vì vậy mà Nghiêm Cửu gia mới tín nhiệm tôi, vì vậy
Nghiêm Tiểu Vân mới được tôi cứu lên, vì vậy Cố đạo nhân mới vì bà mà chết, vì vậy
tôi mới khám phá ra bí mật của bà.

   Số lần đọc: 37520

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả