Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 3 - Đêm Trăng Đi Câu...

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 3 – Đêm Trăng Đi Câu Con Rồng Xanh

Đoàn Ngọc cười khổ nói:
– Huống gì lúc đó, dù tôi không ra tay, bọn họ cũng nhất định không chịu ngừng
tay ở đó.
Hoa Hoa Phong lấy đuôi mắt liếc qua y, nói:
– May là Đoàn công tử của chúng ta là tay hảo hán anh hùng chuyên môn xen
vào chuyện bất bình, vì vậy bọn họ cũng không đến nổi phải phí công làm gì thêm.
Xem ra đàn bà nếu có cơ hội nuốt phải giấm, cô ta nhất định không chịu bỏ qua.
Cố đạo nhân chau mày nói:
– Bọn họ làm vậy, mục đích là thế nào ?
Đoàn Ngọc nói:
– Thứ nhất, bọn họ vốn muốn trừ khử Nghiêm Tiểu Vân, rồi giá họa cho tôi.
Cố đạo nhân dỏng tai nghe.
Đoàn Ngọc nói:
– Vì vậy tối hôm đó bọn họ bèn kêu Hoa Dạ Lai trộm thanh đao của tôi, đi giết
Nghiêm công tử.
Cố đạo nhân nói:
– Bọn họ cho là Nghiêm Cửu gia nhất định sẽ giết chú để báo thù cho Nghiêm
công tử ?
Đoàn Ngọc trả lời:
– Đúng vậy, đây gọi là kế Nhất Thạch Lưỡng Điểu, Tá Đao Sát Nhân.
Cố đạo nhân nói:
– Trân châu và ngọc bài trên người của Nghiêm công tử, không lẽ cũng là Hoa Dạ
Lai cố ý đưa cho chú ?
Đoàn Ngọc nói:
– Đấy chắc không phải đâu, nếu cô ta đưa cho tôi, tôi chắc chắn sẽ không nhận
đâu.
Y lại thở ra một hơi, cười khổ nói:
– Cô ta dùng một cách thật xảo diệu, lúc đó ngay cả tôi cũng bị cô ta gạt luôn.
Đến bây giờ, y mới phát hiện ra, Hoa Dạ Lai không phải ngu ngốc như y tưởng
tượng.
Cô cố ý trộm ngân phiếu và thanh Bích Ngọc Đao của Đoàn Ngọc, cố ý giấu vào
trong chậu hoa, cố ý để Đoàn Ngọc thấy.
Sau đó cô mới cố ý ngủ vùi, để Đoàn Ngọc trộm lại mấy thứ đồ đó.
Dĩ nhiên cô cũng tính đúng, Đoàn Ngọc được chuyện rồi, nhất định sẽ rón rén bỏ
đi, trong lúc vội vã, Đoàn Ngọc đương nhiên cũng sẽ không phát hiện mấy thứ đồ có
thêm một vài thứ nữa, huống gì, những thứ đó vốn ở trong cùng một cái bọc. Đợi đến
lúc Đoàn Ngọc phát hiện ra mấy món đồ dư này, dù y có lập tức trở lại, cô nhất định
đã không còn ở đó.
Vì vậy, Đoàn Ngọc sẽ không cách nào tìm ra được người nào chứng minh giùm y
tối hôm đó y đã ở đâu.
Huống gì, bất cứ ai cũng biết Nghiêm Tiểu Vân là kình địch của y. Một người nếu
vì muốn lấy được cô vợ vừa đẹp vừa giàu, bèn lén lút trong bóng tối giết quách tình
địch của mình đi, đó cũng chẳng phải là chuyện gì kỳ quái.
Đợi đến lúc Nghiêm Cửu phát hiện ra trân châu và ngọc bài cũng nằm trong
người của Đoàn Ngọc, dĩ nhiên ông ta sẽ nhận định chắc, y là kẻ hung thủ.
Cố đạo nhân than thở một hồi nói:
– Xem ra cái kế này của y, vốn thật có thể nói là không có một kẽ hở, văn võ nhất
thất vậy.
Đoàn Ngọc nói:
– Chỉ tiếc là bọn họ còn tính sai một chỗ.
Cố đạo nhân nói:
– Sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Bọn họ không ngờ rằng, Nghiêm Cửu gia lại nhận được con người tôi trên chiếu
bạc, không những vậy, còn nhận tôi làm bạn bè.
Nghiêm Cửu nãy giờ đang lắng nghe, vẻ mặt thống khổ và nghiêm trang, bấy giờ
bỗng nói:
– Thiết Thủy vốn cũng là bạn của ta.
Đoàn Ngọc nói:
– Tôi biết.
Nghiêm Cửu nói:
– Lúc nhỏ y vốn là hàng xóm của ta, mười hai tuổi mới vào chùa Thiếu Lâm.
Thật ra Thiết Thủy vốn là con của người nhà của ông ta, vì cảm thấy mình xuất
thân thấp hèn, vì vậy mới nuôi thành cái tính khí vừa thiên khích vừa tự đại như vậy.

   Số lần đọc: 37520

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả