Muốn tìm cho ra thanh Bích Ngọc Đao nhỏ xíu như vậy giữa hồ, thật tình cũng
như đi tìm cây kim trong biển cả vậy, nhất định là chuyện không thể nào làm được.
Đợi lúc y trồi đầu lại trên mặt nước, Hoa Hoa Phong cũng không thấy đâu.
Muốn tìm một người như cô trong một biển người mênh mông, không phải cũng
như muốn tìm thanh Bích Ngọc Đao trong hồ sao ?
Lại một trận gió thổi qua, thổi nhăn mặt nước hồ.
oOo
Đoàn Phi Hùng lão gia tử cũng đã đến Bảo Châu sơn trang từ lâu, ông ta rốt cuộc
vẫn không yên tâm được thằng con trai mới ra khỏi nhà lần đầu tiên.
Hiện tại ông đang cùng Châu Khoan Châu nhị gia sánh vai ngồi trong hoa sảnh
chỗ thọ đường, nhìn đứa con trai bảo bối, gương mặt vốn đã rất nghiêm trang, bây giờ
hình như muốn biến thành xanh lè.
– Có phải ta có dặn mi nhất định phải đem thanh Bích Ngọc Đao giao tận tay cho
Châu nhị thúc không ?
Đoàn Ngọc cúi đầu nói:
– Dạ.
Đoàn lão gia tử lại nói:
– Có phải ta đã nói cho mi nghe thà rớt cái đầu đi, cũng không được rớt thanh
Bích Ngọc Đao !
Đoàn Ngọc nói:
– Dạ.
Đoàn lão gia tử lại nói:
– Hiện tại thanh đao của mi đâu ?
Đoàn Ngọc không những không dám ngẩng đầu, ngay cả thở mạnh cũng không
dám thở mạnh.
Vẻ mặt của Châu Khoan Châu nhị gia xem ra hòa hoãn hơn nhiều:
– Thanh đao ấy nếu lúc nào cháu cũng đeo trong người, làm sao lại mất đi ?
Đoàn Ngọc nói:
– Cháu … cháu … cháu không để ý cẩn thận, lỗi của cháu.
Châu Khoan hỏi:
– Không phải lỗi người khác sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Không phải.
Châu nhị gia nhìn y, ánh mắt lộ vẻ thật kỳ quái, ông ta bỗng nói:
– Có phải cháu đã từng nói, một người đàn ông, vì người đàn bà y thật sự yêu
thương, sẽ không tiếc nhận hết tội trạng về mình ?
Đoàn Ngọc kinh ngạc ngẩng đầu lên, thật tình y không thể ngờ được Châu nhị
gia làm sao biết được mình nói câu đó.
Nhưng Châu nhị gia bật cười, nụ cười cũng rất kỳ quái, ông ta bỗng hỏi:
– Có phải cháu thích con nhỏ này lắm phải không ?
Ông ta đưa tay ra, chỉ vào một người vừa từ trong bình phong bước ra.
Một cô bé cặp mắt to to, lúc cười cái mũi nhăn lên trước.
Hoa Hoa Phong !
Đoàn Ngọc cơ hồ nhịn không nổi muốn la cả lên, y càng không ngờ được Hoa
Hoa Phong làm sao cũng đến nơi này.
Cái mũi xinh xắn linh lung của Hoa Hoa Phong lại nhăn lên, cô nhoẻn miệng
cười nói:
– Ngay cả Nữ đạo sĩ còn là Hoa Dạ Lai được, Hoa Hoa Phong tại sao không thể là
Châu Châu ?
Đoàn Ngọc rốt cuộc cũng hiểu ra.
Tại sao Hoa Hoa Phong cũng tấu xảo lúc đó lại xuất hiện, tại sao cô cứ theo xen
vào chuyện của y.
Thì ra cô vốn đang đặc biệt lại “khảo tế”, khảo sát ông chồng tương lai của cô là
một người như thế nào !
Nhưng Đoàn Ngọc vẫn còn có chỗ chưa được rõ ràng:
– Sao em ném thanh Bích Ngọc Đao vào trong hồ ?
Châu Châu đáp:
– Bích Ngọc Đao không phải trong hồ, nó còn nằm trong tay em, em ném thanh
đao giả xuống.
Đoàn Ngọc thở ra một hơi, y cười khổ nói:
– Tại sao em bắt anh phải lo chết đi được vậy ?
Châu Châu bỉu môi nói:
Châu nhị gia càng không hiểu:
– Tại sao ?
Đoàn lão gia tử nói:
– Chú nghĩ xem, tôi nói nó không làm những chuyện đó, nó đi làm hết cả, ngược
lại còn nhờ đó mà được phúc, thành ra đại anh hùng, lấy được đại mỹ nhân.
Ông ta lắc đầu, thở ra:
– Chú nghĩ xem, sau này tôi nói gì nó, nó làm sao còn nghe lời tôi nữa chứ ?
Châu nhị gia lại bật cười, cười lớn nói:
– Nếu huynh vì chuyện này mà không được vui, huynh sai rồi đó.
Đoàn lão gia tử đã muốn tức giận lên:
– Tôi sai ? Tôi sai ? Chú còn nói tôi sai ?
Châu nhị gia nói:
– Có người trời sinh dũng cảm, có người trời sinh cơ trí, nhưng không ai bằng được
trời sinh được may mắn. Con trai của huynh chính là người trời sinh may mắn. Vì vậy
cả đời nó, nhất định sẽ sống sung sướng còn hơn ai cả, huynh còn có gì không vui nữa ?
o O o
Vì vậy vũ khí thứ ba mà tôi kể ra đây, không phải là Bích Ngọc Thất Tinh đao,
mà là thành thực. Chỉ có người thành thực, mới có may mắn như vậy.
Cái may mắn của Đoàn Ngọc, chính là vì y không gạt gẫm ai, cũng không hề gạt
gẫm lần nào … nhất là lúc đánh bạc.
Vì vậy, y đánh bại được Thanh Long hội, không phải nhờ vào thanh Bích Ngọc
Thất Tinh đao, mà nhờ y thành thực.
HẾT
Xin mời các bạn coi tiếp bộ Khổng Tước Linh
Số lần đọc: 37520
