Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 3 - Đêm Trăng Đi Câu...

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 3 – Đêm Trăng Đi Câu Con Rồng Xanh

Ngày xuân, trời nắng diễm lệ.
Ánh mặt trời sáng lạn, trời cao một màu xanh thắm.
Đoàn Ngọc cảm thấy tinh thần thật khỏe khoắn.
Thật ra, y không ngủ bao lâu, nhưng y ngủ rất ngon, cũng giống như y ngủ trong
lòng mẹ mình lúc còn nhỏ vậy, trong giấc mộng ấm áp ngọt ngào.
Lúc tỉnh lại, y phát hiện ra mình ngủ gối đầu trên đùi của Hoa Hoa Phong.
Đùi của cô ấm áp và rắn chắc.
Cô không ngủ, cô đang nhìn y.
Y vừa mở mắt ra là thấy cô, thấy cái tình ý ôn nhu trong ánh mắt bình thường cô
vẫn giấu kín.
Trong khoảng khắc nhỏ bé đó, y bỗng cảm thấy cô đã là một người đàn bà chân
chính, cô không còn là đứa bé thích đi theo y cãi nhau ỏm tỏi.
Y nhìn cô một hồi lâu rồi cười.
Hai người cười thật sung sướng chân thành, không ai cảm thấy xấu hổ gì, không
ai cảm thấy lỗi lầm gì.
Y gối đầu trên đùi cô, hình như vốn là chuyện rất tự nhiên, rất hợp lý thôi.
Tâm tình của họ cũng như bầu trời bên ngoài song cửa, mới mẻ, trong lành, đầy
hy vọng, đầy ánh sáng.
Ánh mặt trời ngày xuân, dù gì cũng không làm ai thất vọng.
Bọn họ đi giữa ánh mặt trời.
Bọn họ thấy rất nhiều người, thấy ai ai cũng có vẻ sung sướng lắm, dĩ nhiên có rất
nhiều thấy bọn họ, dĩ nhiên cũng thấy bọn họ sung sướng lắm.
Bọn họ vốn là một cặp rất được người ta ngưỡng mộ, nhưng được người ta chú ý,
không phải là Đoàn Ngọc, mà là Hoa Hoa Phong.
Đàn bà mặc áo bó vào người đi giữa đường cái không có mấy ai, đàn bà có thân
hình như cô cũng không có mấy ai.
Đoàn Ngọc nói:
– Người ta ai cũng nhìn em kìa.
Hoa Hoa Phong nói:
– Sao ?
Đoàn Ngọc hỏi:
– Tại sao bọn họ không nhìn anh ?
Hoa Hoa Phong ôm miệng cười nói:
– Bởi vì anh không được dễ nhìn bằng em.
Đoàn Ngọc nói:
– Nhưng anh đáng giá năm ngàn lượng ?
Hoa Hoa Phong bấy giờ mới cảm thấy có chỗ kỳ quái thật.
Lúc nãy cô còn chưa nghĩ tới, cô bé được nhiều người ngắm nghía, trong lòng còn
nghĩ được chuyện gì khác ?
Hoa Hoa Phong nói:
– Không chừng người đang thấy anh bây giờ, tấu xảo đều chưa thấy tấm giấy
thưởng của Thiết Thủy vẽ ra.
Đoàn Ngọc nói:
– Em thấy nó ở đâu ?
Hoa Hoa Phong nói:
– Trong quán trà.
Quán trà ở bất cứ nơi nào, thông thường đều là những nơi tạp nhạp nhất, hiện tại
tuy còn sớm lắm, nhưng đại đa số quán trà đều đã mở cửa.
– Sáng bì bào thủy, chiều thủy bào bì.
Dân Hàng Châu biết hưởng thụ, sáng sớm dĩ nhiên không nằm trong nhà ăn đồ
hẩm của bà vợ.
Thang bao trong quán trà Hàng Châu, Giải Xác Hoàng, Dương Châu Thiên Ty,
vốn cùng với Ngư giao, Thiêu mãi ở quán trà Quảng Đông, rất được người ta hoan
nghênh.
Đoàn Ngọc bước vào quán trà, quả nhiên thấy ngay tấm hình của mình đang treo
trên tường.
Kỳ quái là, người trong quán vẫn chẳng có ai chú ý đến y, cặp mắt người nào
cũng đều vẫn chăm chú vào Hoa Hoa Phong. Mấy người này không lẽ toàn bộ đều là
kẻ háo sắc, không có ai ham tiền cả sao ?
Hai gã hảo hán ngoài phố chợ, mặc chiếc áo ngắn, tay cầm một cái lồng chim, đi
nghênh ngang vào quán, chỗ bọn họ chọn lại tấu xảo ngay phía dưới tấm hình.
Có một gã đang ngẩng đầu lên nhìn tấm hình có khuôn mặt Đoàn Ngọc, miệng
đang nói gì đó với bạn mình.

   Số lần đọc: 37509

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả