Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 3 - Đêm Trăng Đi Câu...

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 3 – Đêm Trăng Đi Câu Con Rồng Xanh

Hoa Hoa Phong nói:
– Không đi với anh thì thay y phục này làm gì ?
Đoàn Ngọc nói:
– Nhưng tôi chỉ bất quá ra ngoài câu cá.
Hoa Hoa Phong nói:
– Vậy thì chúng ta đi câu cá.
Đoàn Ngọc nói:
– Cô không đi được.
Hoa Hoa Phong hỏi:
– Tại sao ?
Đoàn Ngọc thở ra:
– Người đi câu cá, thường thường ngược lại hay bị cá tha đi, cô không sợ cá nuốt
vào bụng sao ?
Hoa Hoa Phong cười nói:
– Vậy cũng tốt, tôi ăn cá hàng ngày, ngẫu nhiên bị nó ăn một lần, có gì quan hệ ?
Đoàn Ngọc nói:
– Cô nghĩ tôi đang nói đùa sao ? Cô không thấy chuyện này nguy hiểm lắm sao ?
Hoa Hoa Phong hững hờ nói:
– Nếu nhìn không ra, tôi cần gì phải đi theo anh ?
Cô nói xem ra hững hờ lạnh nhạt, nhưng ánh mắt cô đầy vẻ quan thiết và ưu lự,
cũng đầy tình cảm không tiếc cùng sống chết với Đoàn Ngọc, cùng chia sẻ hoạn nạn.
Cái thứ tình cảm ấy, dù là một người bằng gỗ cũng phải cảm thấy được.
Đoàn Ngọc không phải là người gỗ, trái tim của y đã biến thành như một cục
đường rớt vào trong nước.
Y tựa như không dám đưa mắt nhìn cô, đi nhìn bộ đồ màu xanh lụa để trên
giường, rồi bỗng nói:
– Cái bộ quần áo này của cô đẹp đấy chứ.
Hoa Hoa Phong trợn mắt trắng dã lên nhìn y, rồi nhịn không nổi cười nói:
– Không lẽ anh không nhìn ra lúc nãy tôi cứ mãi chờ anh nói câu đó, hiện tại mới
nói không phải là chậm lắm sao ?
Đoàn Ngọc cũng nhịn không nổi cười nói:
– Chậm một chút còn hơn là không nói.
Hoa Hoa Phong nhoẻn miệng cười, quay người đóng cửa lại.
Rõ ràng là đi ra ngoài, tại sao lại bỗng nhiên đóng cửa ?
Trái tim của Đoàn Ngọc bỗng đập lên thình thịch, đập nhanh lạ thường.
Hoa Hoa Phong lại khóa trái cửa lại.
Trái tim Đoàn Ngọc đã đập thiếu điều muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, trước giờ y
chưa gặp phải hoàn cảnh nào như thế này.
Thật y không biết nên làm sao cho phải.
Hoa Hoa Phong đã quay lại mỉm cười nói:
– Hiện tại dù cái gã nằm bên kia có tỉnh lại, cũng không biết chúng ta đi làm gì.
Cô cười thật ngọt ngào.
Đoàn Ngọc đỏ mặt ấp úng nói:
– Chúng ta đi làm gì ?
Hoa Hoa Phong nói:
– Không phải anh nói đi câu cá sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Câu cá trong phòng này ?
Hoa Hoa Phong phì cười lên một tiếng, bỗng nhiên, mặt của cô cũng đỏ lên.
Cô rốt cuộc đã hiểu ra Đoàn Ngọc đang nghĩ gì.
– Đàn ông thật không phải là thứ tốt lành.
Cô cắn môi, trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc một cái, rồi bỗng bước lại, dùng sức mở
toang cửa sổ ra.
Bên ngoài song cửa là Tây hồ.
Căn nhà này vốn kiến trúc xây trên mặt hồ.
Ánh trăng chiếu trên mặt hồ nước, nước hồ sáng rực như một tấm gương, một
chiếc thuyền con nho nhỏ đang đậu bên song cửa.
– Thì ra cô ta muốn từ chỗ này đi ra.
Đoàn Ngọc rốt cuộc cũng hiểu ra, y thở phào một hơi thật dài, rồi cười nói:
– Thì ra nơi đây còn có con đường đi, tôi cứ ngỡ …
Hoa Hoa Phong lập tức ngắt lời y, nói lớn lên:
– Anh còn ngỡ gì nữa ?
Mặt cô càng đỏ thêm, cô hằn học trừng mắt nhìn y rồi nói:
– Bọn đàn ông các anh đó, tại sao không đi nghĩ chuyện gì tốt đẹp một chút ?

   Số lần đọc: 37507

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả