– Long đầu lão đại của Thanh Long hội.
Nghiêm Cửu nói:
– Vốn chỉ có một người, là hy vọng Đoàn Ngọc chết.
Hoa Hoa Phong sáng rực mắt lên, nói:
– Không lẽ Cố đạo nhân lại là Long đầu lão đại !
Nghiêm Cửu nói:
– Y chỉ bất quá là chủ tiệm một quán rượu nhỏ bé, nhưng thua một ván là một
vạn lượng tiền vàng, tiền của y ở đâu ra !
Hoa Hoa Phong bỗng quay đầu lại, trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc nói:
– Anh nghĩ thế nào ? Sao im lặng không nói gì vậy ?
Đoàn Ngọc cười cười nói:
– Bởi vì tôi muốn nói gì, đều đã được mọi người nói ra hết rồi.
Nghiêm Tiểu Vân bỗng ngẩng đầu lên nói:
– Hôm đó tôi đang trong hôn mê, quả thật có thấy cái bóng của một người cụt tay,
không những vậy, hình như còn nghe y đang cãi nhau gì đó với Hoa … Hoa cô nương.
Hoa Hoa Phong nói:
– Ám khí từ sau lưng anh phóng lại, người phóng ám khí, rất có thể là y.
Nghiêm Tiểu Vân cúi đầu xuống, không nói gì nữa.
Hoa Hoa Phong đảo quanh tròng mắt nói:
– Nếu Cố đạo nhân mà là Long đầu lão đại thật, bây giờ nhất định chưa về nhà
đâu.
Nghiêm Cửu hỏi:
– Tại sao ?
Hoa Hoa Phong nói:
– Bởi vì y đã biết chúng ta xem Hoa Dạ Lai thành ra đầu dây mối nhợ như vậy,
xem cái kiểu của y, nhất định sẽ mau mau đi trước, giết quách Hoa Dạ Lai bịt miệng.
Gương mặt Nghiêm Tiểu Vân càng lộ vẻ trắng bệch, ngay cả cặp môi đều đã run
rẩy cả lên.
Hoa Hoa Phong cố ý không nhìn y, cô lại nói tiếp:
– Vì vậy hiện tại chúng ta nên đi tìm Cố đạo nhân, xem y có phải đang ở nhà
không ?
Đoàn Ngọc bỗng cười cười nói:
– Y không ở nhà.
Hoa Hoa Phong hỏi:
– Sao anh biết y không ở nhà ?
Đoàn Ngọc hững hờ trả lời:
– Nghiêm Cửu gia theo sau lưng mình, nhưng theo sau Nghiêm Cửu gia, còn có
một người đi theo !
Hoa Hoa Phong thay đổi sắc mặt nói:
– Cố đạo nhân ?
Đoàn Ngọc quay đầu lại, nhìn song cửa phía trong căn phòng nhỏ một cái, mỉm
cười nói:
– Các hạ đã lại rồi, tại sao còn không vào uống ly rượu, trục trục hơi lạnh ra !
Ngoài song yên ba phiêu dưỡng, hình như không có tiếng người, nhưng Đoàn
Ngọc vừa nói xong, dưới song cửa bỗng có một trận cười lớn vọng lên:
– Hảo tiểu tử, quả nhiên giỏi thật, xem ra ta đã quá xem thường ngươi thật.
Đây là tiếng cười của Cố đạo nhân.
Tiếng cười của y nghe ra có vẻ gì đó kỳ quái không tả được.
oOo
Cố đạo nhân quả thật đã đến.
Tuy y còn đang cười, gương mặt lại trắng bệch, ánh mắt lộ đầy vẻ mỉa mai tàn
bạo mà bi thảm, giống như một con sói đã biết mình lọt vào bẫy của thợ săn.
Đoàn Ngọc nhìn y, bỗng thở ra nói:
– Ông không hề xem thường tôi, nhưng ông xem thường chính mình.
Cố đạo nhân nói:
– Sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Đáng lý ra ông không nên lại đây.
Cố đạo nhân hỏi:
– Tại sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Nếu hiện tại ông về nhà, nằm thoải mái trên giường, trên đời này có ai chứng
minh được ông là người đã ám toán Nghiêm công tử ?
Cố đạo nhân nói:
– Chính ta cũng biết thế, nhưng ta không lại không được.
Đoàn Ngọc nhịn không nổi mở miệng hỏi:
– Tại sao ?
Cố đạo nhân:
– Bởi vì Nghiêm Tiểu Vân chưa chết, mà ngươi cũng chưa chết.
Đoàn Ngọc hỏi:
– Chúng tôi chưa chết, ông bèn phải chết ?
Cố đạo nhân đã lộ một nụ cười thật thê lương trên khóe miệng, y nói:
– Chính ngươi cũng đã nói, người làm việc cho Thanh Long hội, không thành công,
là phải chết, dù chỉ bất quá lầm lẫn chút xíu, cũng phải chết.
Câu nói ấy quả thật Đoàn Ngọc đã có nói, lúc ở trước linh cửu của Thiết Thủy.
Cố đạo nhân nhớ rõ từng chữ một.
Hoa Hoa Phong giành hỏi:
– Không lẽ ông đã thừa nhận ông chính là Long đầu lão đại ở đây ?
Cố đạo nhân nói:
– Chuyện đã như vậy, ta còn cần gì phải phủ nhận !
Đoàn Ngọc nhìn y chăm chú, hỏi:
– Không lẽ ông vốn lại đây nạp mạng hay sao ?
Cố đạo nhân buồn rầu nói:
– Chết dưới tay các ngươi, xem ra còn khỏe khoắn hơn là chết dưới tay hình đường
của Thanh Long hội.
Hoa Hoa Phong hỏi:
– Hoa Dạ Lai đâu ?
Cố đạo nhân nói:
– Sao cô không thử nghĩ xem, cô ta đã là đường dây duy nhất của các ngươi, làm
sao ta còn để cô ta sống được ?
Nghiêm Tiểu Vân bỗng nhảy tung người lên gào lớn:
– Ngươi … ngươi đã giết nàng bịt miệng rồi sao ?
Số lần đọc: 37520
