Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo2. Bích Ngọc Đao - Hồi 3 - Đêm Trăng Đi Câu...

2. Bích Ngọc Đao – Hồi 3 – Đêm Trăng Đi Câu Con Rồng Xanh

– Rồng xanh là thứ khó câu nhất. Nếu anh muốn câu rồng xanh, tốt nhất tối nay đi,
bởi vì tối nay là mồng hai tháng hai, ngày rồng cất đầu lên.
Y quả thật đã say rồi, nói toàn là lời say cả.
Hiện tại rõ ràng là đã hết tháng ba, y lại cứ nói mồng hai tháng hai rồng cất đầu
lên, nhưng cái đầu của y thì đã hết cất lên nổi.
Sau đó không những miệng y không còn ổn thỏa, ngay cả tay y cũng không vững,
ly rượu trong tay bỗng rớt xuống đất vỡ tan tành.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi cười nói:
– Người như vậy thảo nào mà không bị người ta bỏ vào rương.
Nhưng Đoàn Ngọc còn đang nhìn lưỡi câu trong ly rượu đến xuất thần, hình như
không nghe cô đang nói gì.
oOo
Bánh bao ở Hựu Nhất Thôn nổi danh thiên hạ, vì vậy mắc hơn chỗ khác một chút,
bởi vì mùi vị của nó quả thật là ngon, vì vậy người mua không có lời gì để oán than.
Nhưng đợi lúc nó nguội rồi mới ăn, mùi vị lại chẳng ra gì cả, thậm chí còn khó
nuốt hơn cả bánh bao ở một nơi bình thường.
Đoàn Ngọc miệng nhai bánh bao nguội lạnh, y bỗng phát hiện ra một đạo lý
trước giờ y chưa bây giờ nghĩ tới.
Y phát hiện ra, trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối, đã không có tuyệt
đối bánh bao nào ngon, cũng không có tuyệt đối bánh bao nào dở, một cái bánh bao
mùi vị ngon hay dở, chủ yếu phải xem mình đang ở đâu, và ăn lúc nào.
Vốn là một thứ như nhau, nếu mình đổi thời khắc đi, đổi cách nhìn đi, không
chừng lại biến thành hoàn toàn khác hẳn.
Vì vậy nếu y muốn nhận xét cho rõ chân tướng một sự việc, phải từ các góc cạnh
khác nhau nhìn nhìn, tốt nhất là đem nó bổ ra từng miếng, rồi ghép lại từ từ.
Cái đạo lý này phảng phất cho Đoàn Ngọc thật nhiều tài liệu suy nghĩ, y tựa hồ
suy nghĩ muốn mất thần ngay cả bánh bao đang nhai trong miệng cũng quên cả nuốt
xuống.
Đối diện là một cái cửa phòng, có cái rèm cửa, trên đó có họa một bức xuân dạ
chiết hoa đồ.
Hoa Hoa Phong đã vào trong đó, bên trong hình như là khuê phòng của cô.
Người lạ mặt vừa được cứu trong rương ra, được Đoàn Ngọc dìu lại phòng khác
nằm nghỉ.
Hình như y đã say quá chừng, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.
Tửu lượng cũng không phải là chuyện tuyệt đối, thể lực của mình tốt, tâm tình
của mình tốt, có thể uống nhiều lắm nhưng có lúc lại thường thường không biết sao say
túy lúy.
Đoàn Ngọc thở ra, y rót cho mình ly rượu, y tính uống xong ly này, sẽ đi câu cá.
Không chừng y sẽ câu lên một con rồng thật, trên đời này không phải là không có
chuyện gì tuyệt đối không thể được sao ?
Chính ngay lúc đó, trong bức rèm bỗng có bàn tay thò ra.
Một bàn tay rất xinh xắn, đang vẫy vẫy gọi y vào.
Khuê phòng con gái, làm sao lại dám tùy tiện kêu đàn ông vào vậy ?
Đoàn Ngọc do dự một lát hỏi:
– Chuyện gì vậy ?
Không có ai trả lời.
Không trả lời thường thường là câu trả lời hay nhất.
Đoàn Ngọc trong lòng còn đang nghi ngại, nhưng cũng đứng dậy bước lại.
Cửa mở, trong phòng có một mùi thơm ngào ngạt, trên giường bày ra loạn cả mấy
bộ quần áo, trong đó có một bộ Hoa Hoa Phong vừa mặc lúc nãy.
Rõ ra là cô vừa mới thử mấy bộ xong, mới quyết định mặc bộ đó.
Hiện tại cô lại cởi ra, thay vào đó một bộ đồ rất bó màu đen, đầu tóc cũng dùng
một tấm khăn đen bao lại, xem ra giống như một nữ tặc sắp sửa đi ăn cướp.
Đoàn Ngọc chau mày hỏi:
– Cô đang tính làm gì vậy ?
Hoa Hoa Phong đứng trước mặt y xoay một vòng nói:
– Anh xem tôi giống đang đi làm gì ?
Đoàn Ngọc nói:
– Giống một tên nữ tặc.
Hoa Hoa Phong bật cười, cười tươi nói:
– Nữ tặc đi với hung thủ ra ngoài, thật cho người ta nhìn đã con mắt đấy chứ.
Đoàn Ngọc nói:
– Cô tính đi với tôi ?

   Số lần đọc: 37509

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả