– Tôi là y phục mới của cô đây.
Viên Tử Hà nói:
– Anh ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Đi chung với tôi, cô không cần phải thay y phục, người ta cũng nhìn cô.
Viên Tử Hà bật cười, cô nhoẻn miệng nói:
– Có phải lúc nào anh cũng thấy mình rất phi thường ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Thông thường là vậy.
Viên Tử Hà hỏi:
– Anh không bị đỏ mặt bao giờ sao ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Không.
Y bỗng quay người lại nói:
– Chờ cô ở dưới lầu nhé.
Viên Tử Hà hỏi:
– Tại sao ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Bởi vì bây giờ mặt tôi đã đỏ hồng lên rồi, tôi mà đỏ mặt lên, tôi không muốn ai
nhìn thây.
Viên Tử Hà mở cái rương đồ đem theo ra, lấy ra một bộ quần áo. Y phục tuy
không hoàn toàn mới, nhưng mỹ lệ tựa ráng chiều. Cô thích mặc y phục màu sắc rực rỡ
tươi sáng, cô thích người rực rỡ tươi sáng.
Bạch Ngọc Kinh hình như là người đó.
Y kiêu ngạo, tùy ý, có lúc bốc đồng in hệt một đứa bé, có lúc lại thâm trầm như
một con hồ ly.
Cô biết hạng đàn ông ấy rất khó đối phó, đàn bà muốn chiếm đoạt y, thật không
phải là chuyện dễ dàng.
Nhưng cô quyết tâm phải thử một lần.
Chỗ ăn uống ở nơi đây không lớn lắm, nhưng rất tinh trí.
Bàn ăn làm bằng gỗ đỏ, còn có xen lẫn vân thạch, trên tường treo những đồ thư
họa thích hợp, trên tủ có chưng hoa vừa mới nở, làm cho người ta vừa bước vào, bèn
cảm thấy mình được ngồi trong chỗ này ăn uống một điều vinh hạnh, vì vậy giá tiền dù
có mắc hơn chỗ khác một chút, cũng không ai màng đến.
Ba gã trong Thanh Long Hội, ngồi ở cái bàn gần cửa nhất, cặp mắt vẫn còn nhìn
trừng trừng ra cửa.
Bọn họ hiển nhiên còn đang đợi ai đó.
Châu Đại Thiếu ngồi bàn gần bên song cửa, y đang ăn uống thả cửa, gã áo đen
vẫn còn đứng sau lưng y như một chiếc bóng.
– Vị khách quan này có ăn cơm không ?
– Y có thể chờ ta ăn xong rồi sẽ ăn.
Để người ta đi trước mình, đợi người ta ăn trước rồi ăn sau, đấy chính là mệnh
vận của một số người tự chọn cho mình.
Pháp sự làm xong rồi, hai gã hòa thượng cũng ở nơi đây ăn cơm, ánh đèn chiếu
trên hai cái đầu bóng loáng, như hai cái hồ lô.
Hình như bọn họ vừa mới cạo đầu.
Trong gió còn phảng phất đưa lại tiếng bà già đang khóc, rốt cuộc người nào đã
chết ? Tại sao bà ta khóc thương tâm đến như vậy ?
Người đập vỡ bồn cá vàng còn chưa thò mặt ra sao ? Tại sao y núp mãi trong nhà
không dám thò mặt ra ngoài ?
Trà thật ngon, rượu cũng là rượu ngon.
Bạch Ngọc Kinh thay một bộ đồ mới màu xanh, uống được vài ly, y tựa hồ đã
quên đi hết bao nhiêu chuyện gì không thoải mái.
Phương Long Hương thì lộ vẻ không hăng hái tí nào, uống rượu rất ít, cơm cũng ăn
không bao nhiêu.
Viên Tử Hà nhoẻn miệng cười tươi nói:
– Anh ăn gì mà còn ít hơn cả mấy cô bé nữa ?
Phương Long Hương cười khổ nói:
– Bởi vì tôi ăn đồ của tôi, thành ra không khỏi đau bụng một chút.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Ta chẳng đau bụng tí nào.
Y bỗng vỗ tay kêu phổ ky lại, nói:
Số lần đọc: 20727
