Bạch Ngọc Kinh nhìn nhìn cô, y bỗng cười một tiếng nói:
– Chuyện trong giang hồ, cô biết nhiều lắm sao ?
Viên Tử Hà nói:
– Không nhiều, nhưng tôi rất thích nghe, tôi cũng thích nhìn nữa.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Vì vậy cô mới trốn một mình ra đây ?
Viên Tử Hà gật gật đầu, cô lại đi vân vê tà áo của mình.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Chuyện mình thấy được, nhất định sẽ không đẹp như chuyện mình nghe.
Viên Tử Hà còn muốn hỏi thêm, nhưng cô lại nhịn không nói.
Chính ngay lúc đó, bỗng lại có tiếng vó ngựa vang lên dồn dập, ba con người vừa
chạy như bay qua lúc nãy lại quay trở về.
Kỵ sĩ đi đầu bỗng quay ngược lá cờ lại, thò tay ra, trả thanh kiếm lúc nãy trở về
lại yên ngựa.
Còn hai người kia đồng thời ôm quyền thi lễ trên yên ngựa, sau đó lại chạy biến
mất trong màn mưa.
Viên Tử Hà mở to cặp mắt, cô cảm thấy vừa kinh ngạc vừa kỳ quái, lại vừa phấn
khởi hỏi:
– Bọn họ lại trả thanh kiếm về lại cho anh rồi kìa !
Bạch Ngọc Kinh cười cười.
Viên Tử Hà chớp mắt, cô hỏi:
– Anh đã biết bọn họ sẽ đem trả lại thanh kiếm cho anh trước rồi phải không ?
Bạch Ngọc Kinh lại cười cười.
Viên Tử Hà nhìn y, ánh mắt cô sáng rực lên, cô nói:
– Hình như bọn họ có vẻ sợ anh lắm.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Sợ tôi ?
Viên Tử Hà nói:
– Anh … thanh kiếm này nhất định đã từng giết nhiều người lắm !
Cô tựa hồ phấn khởi đến mức giọng nói muốn run rẩy lên.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Cô xem dáng tôi có phải là kẻ đã từng giết người không ?
Viên Tử Hà nói:
– Không giống.
Cô đành phải thừa nhận.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Chính tôi, tôi cũng thấy không giống.
Viên Tử Hà hỏi:
– Nhưng, tại sao bọn họ lại sợ anh ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Không chừng bọn họ sợ là cô, chứ không phải tôi.
Viên Tử Hà bật cười, cô hỏi:
– Sợ tôi ? Tại sao phải sợ tôi ?
Bạch Ngọc Kinh thở dài nói:
– Nhất tiếu khuynh nhân thành, tái tiếu khuynh nhân quốc, kiếm có bén nhọn
đến đâu, e rằng không bằng được nụ cười của mỹ nhân.
Viên Tử Hà cười càng ngọt ngào, cô chớp mắt nói:
– Anh … anh có sợ tôi không ?
Ánh mắt cô phảng phất chứa một lực lượng không thể kháng cự được, phảng phất
đang khiêu chiến với y.
Bạch Ngọc Kinh thở ra nói:
– Tôi muốn không sợ cũng không được.
Viên Tử Hà cắn môi, hỏi:
– Anh sợ tôi, có phải là sẽ nghe theo lời tôi không ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Dĩ nhiên.
Viên Tử Hà nhoẻn miệng cười nói:
– Tốt, vậy thì tôi muốn anh uống vài ly rượu với tôi trước đã.
Bạch Ngọc Kinh giật mình hỏi:
– Cô cũng uống rượu sao ?
Viên Tử Hà nói:
– Anh xem tôi có giống một người uống được rượu không ?
Bạch Ngọc Kinh lại thở ra, nói:
Số lần đọc: 20727
