– Nói chuyện cũng thấy được sao ? Thấy ra thế nào ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Nhìn bọn họ mấy máy môi đó.
Viên Tử Hà lại thở ra nói:
– Anh thật là một người đáng sợ, hình như không có chuyện gì giấu được anh.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Cô sợ tôi ?
Viên Tử Hà nói:
– Ừm.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Cô sợ tôi, có phải là nên nghe lời tôi không ?
Viên Tử Hà bật cười, câu này là của cô nói với Bạch Ngọc Kinh, cô cười nho nhỏ
nói:
– Anh thật không phải là người tốt.
Châu Đại Thiếu đã khệnh khạng đi ra.
– Ngươi ngồi đây ăn đi, ăn xong rồi lập tức về ngay.
Người áo đen ăn vội vã chén cơm, y ăn xong lập tức vội vã về thật.
Bạch Ngọc Kinh bỗng nói:
– Bằng hữu chờ một chút !
Người áo đen ngừng chân, nhưng không quay dầu lại.
Bạch Ngọc Kinh cười nói:
– Nơi đây cơm rượu không dở lắm, sao không qua đây làm ba ly ?
Người áo đen rốt cuộc từ từ quay người lại, gương mặt vẫn không lộ vẻ gì cả,
nhưng ánh mắt lại càng đậm nét bi ai.
Hai nắm tay của y nắm chặt lại, y nói từng tiếng một:
– Ta cũng muốn uống rượu lắm, nhưng tiếc là trong nhà ta còn có tám cái miệng
đang đòi ăn.
Đấy tuy là một câu nói đơn giản, nhưng trong đó bao hàm cái bi thống không thể
nào nói ra được.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Ngươi sợ Châu Đại Thiếu đuổi ngươi ?
Người mặc áo đen trả lời càng đơn giản:
– Ta sợ.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Ngươi không muốn làm chuyện gì khác sao ?
Người mặc áo đen nói:
– Ta chỉ biết vũ công, ta cũng từng lăn lộn trong giang hồ, nhưng bây giơ …
Y cúi gầm đầu buồn rầu nói:
– Tuy ta đã già, nhưng còn chưa muốn chết, cũng chưa chết được.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Vì vậy ngươi mới theo Châu Đại Thiếu ?
Người mặc áo đen nói:
– Đúng vậy.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Ngươi theo y, không phải là để bảo vệ y, mà là để y bảo vệ ngươi !
Lời nói của y cũng sắc bén như ánh mắt của y.
Người áo đen phảng phất như bị người ta đánh cho một bạt tai vào thẳng mặt, y
loạng choạng lùi lại, quay người xông ra ngoài.
Viên Tử Hà cắn chặc môi nói:
– Tại sao … tại sao anh nhất định phải làm người ta đau lòng ?
Ánh mắt của Bạch Ngọc Kinh cũng lộ vẻ đau khổ, một hồi thật lâu, y mới thở ra
một hơi thật dài:
– Bởi vì tôi vốn không phải là một người tốt …
Không ai nghe rõ y nói câu đó, bởi vì chính ngay lúc đó, bỗng có tiếng hét thê
thảm vọng ra từ trong màn đêm yên tĩnh.
Một tiếng hét thê thảm làm người ta muốn lạnh buốt xương sống. Tiếng hét hình
như phát ra từ ngoài cửa lớn, Phương Long Hương bước lẹ như mũi tên ra tới cửa, lưỡi
câu vung lẹ một cái, bình lên một tiếng, song cửa đã bị đánh vỡ tan.
Ánh đèn trên cửa lớn, chiếu lạnh lùng ngoài khoảng sân rộng rãi, quan tài đã
được đem vào trong nhà.
Số lần đọc: 20727
