– Ngay một chấm cũng không có.
Viên Tử Hà nói:
– Bọn họ … bọn họ không lẽ không phải là hòa thượng sao ?
Bạch Ngọc Kinh cười cười nói:
– Chân tức là giả, giả cũng là chân, chân chân giả giả, hà tất phải nhận chân ?
Viên Tử Hà ôm miệng cười nói:
– Anh biến thành hòa thượng bao giờ thế ? Sao lại đi nói ẩn ngữ ?
Phương Long Hương nói:
– Không những y nói ẩn ngữ như hòa thượng, y còn ăn không trả tiền như hòa
thượng.
Y không để Bạch Ngọc Kinh mở miệng, lại nói tiếp:
– Ngươi đã khảo một lần rồi, còn câu kia là gì vậy ?
Bạch Ngọc Kinh hạ thấp giọng nói:
– Ngươi có biết Thanh Long Hội đang chờ ai không ?
Phương Long Hương lắc lắc đầu.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Bọn họ đang đợi Vệ Thiên Ưng !
Phương Long Hương lập tức chau mày lại hỏi:
– Vệ Thiên Ưng ? Ma Đao Vệ Thiên Ưng ?
Bạch Ngọc Kinh gật gật đầu.
Phương Long Hương thay đổi sắc mặt hỏi:
– Không phải người này đã bị kẻ thù ép cho phải ra tới đảo Phù Tang rồi sao ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Phù Tang không phải địa ngục, đi tới đó rồi cũng về lại được thôi.
Phương Long Hương càng chau tít mày lại, nói:
– Nghe nói người này không những đao pháp đáng sợ, mà còn có học Nhẫn Thuật
ở Phù Tang, y đã gia nhập vào Thanh Long Hội, chắc là một trong Thanh LongThập Nhị
Sát trong truyền thuyết.
Bạch Ngọc Kinh hững hờ hỏi:
– Chắc là vậy.
Viên Tử Hà trừng mắt hỏi:
– Nhẫn Thuật là thứ gì vậy ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Nhẫn Thuật là thứ vũ công chuyên môn dạy cho người ta hại người lén lén lút
lút, tốt nhất cô đừng nghe là đuợc rồi.
Viên Tử Hà nói:
– Nhưng em muốn nghe.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Muốn nghe tôi cũng nói không được.
Viên Tử Hà hỏi:
– Tại sao ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Bởi vì tôi cũng không biết gì cả.
Thật ra, dĩ nhiên không phải là y không biết gì thật.
Nhẫn Thuật truyền lại từ Cửu Mê Tiên Nhân, đến Mộ Phủ Đức Xuyên, danh nhân
đương thời là Viên Phi Tá Trợ và Vụ Ẩn Tài Tàng phát dương quang đại, mà trở nên
hùng bá vũ lâm Phù Tang.
Cái thứ vũ công này tuy thần bí, nhưng thật ra bất quá chỉ là khinh công, dịch
dung, khí công, lặn nước … bao nhiêu đó vũ công biến thành thế thôi. Điểm đặc biệt
khác người là, bọn họ có thể lợi dụng các thứ cầm thú đồ vật trên trời dưới đất, để
tránh khỏi truy tầm của kẻ địch, trong đó lại chia ra làm bảy phái, Y Hạ, Giác Tạ, Tế
Xuyên, Căn Lại, Na Hắc, Vũ Điền, Thu Diệp. Giáp Hạ giỏi dùng mèo, Y Hạ giỏi dùng
chuột …
Những chuyện đó tuy Bạch Ngọc Kinh biết, nhưng chẳng buồn nói ra, bởi vì nói
ra thật tình phiền phức quá. Nếu muốn giải thích cho một người đàn bà một chuyện rất
phiền phức, người đó phải là một người rất nhẫn nại, hoặc là ngu xuẫn lắm.
Phương Long Hương trầm tư một lúc, y bỗng hỏi:
– Sao ngươi biết bọn họ đang chờ Vệ Thiên Ưng ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Lúc nãy chính bọn họ đã nói.
Phương Long Hương hỏi:
– Bọn họ nói gì ngươi đều nghe cả ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Nghe không được, nhưng nhìn thấy được.
Viên Tử Hà lại không hiểu, cô nhịn không nổi hỏi:
Số lần đọc: 20727
