Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo1. Trường Sanh Kiếm - Hồi 2 - Bạch Ngọc Kinh Trên...

1. Trường Sanh Kiếm – Hồi 2 – Bạch Ngọc Kinh Trên Trời

Viên Tử Hà khóa cửa lại, kéo một chiếc ghế lại, rồi ngồi bên cửa sổ, trong sân, có
hai gã hòa thượng vừa được mời lại, đang ngồi tụng kinh.
Từ trên cái lầu nhỏ nhìn xuống, đầu trọc của hòa thượng trông thật buồn cười,
nhưng tiếng tụng kinh của bọn họ nghe thật trang nghiêm và bi thống, thêm vào đó
tiếng gõ mõ đơn điệu, tiếng khóc của bà già và đứa bé, làm cho người ta nghe rồi cảm
thấy có cái gì bi thảm và hư không, không sao nói được.
Viên Tử Hà thở ra, ngẩng đầu lên nhìn sắc trời.
Cô cũng không biết mình dậy lúc nào, nhưng hiện tại hình như đã gần hoàng hôn.
Trời u ám, hình như muốn mưa.
Ba gã đại hán trong Thanh Long Hội, cũng đều kéo chiếc ghế ra ngồi ở hiên nhà,
nhìn, chờ, biểu tình trên gương mặt ra chiều nóng nảy không chịu đựng nổi.
Bạch Ngọc Kinh và Phương Long Hương đang bước qua trước mặt bọn họ, chầm
chậm ra khỏi cửa.
Bọn họ không hề nhìn ai, nhưng họ có cảm giác rất nhiều cặp mắt đang nhìn sau
lưng họ.
Đợi đến lúc họ quay đầu lại, ánh mắt của những người này lại nhìn ra chỗ khác.
Viên Tử Hà dĩ nhiên là ngoại lệ.
Ánh mắt của cô đượm đầy tình ý không thể miêu tả, như ngàn vạn giây nhu tình,
đang dính vào bước chân y.
Ngoài cửa phong cảnh như tranh vẽ.
Con đường u ám ở đây, chạy ngoằn ngoèo một hồi, xuyên qua khu rừng xanh
mướt, đi dọc theo bờ hồ xanh đậm, chạy về hướng khu phố nhiệt náo.
Dãy núi xa xa trong sắc trời u ám, xem ra phảng phất như trong sương mù, càng
lộ vẻ thần bí mỹ lệ.
Nơi đây cách thành phố không xa lắm, nhưng một khoảng rừng, một khoảng hồ
nước, tựa hồ đã đem hồng trần cách trở ra ngoài một con núi.
Bạch Ngọc Kinh hít thở thật sâu và dài, không khí ẩm thấp mà dịu ngọt, y nhịn
không nổi thở ra nói:
– Ta thích nơi này quá.
Phương Long Hương nói:
– Nhiều người cũng thích nơi này.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Người sống, và người chết
Phương Long Hương nói:
– Nơi đây thông thường không hoan nghênh người chết.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Hôm nay tại sao lại ngoại lệ ?
Phương Long Hương nói:
– Bất kỳ ai, nếu muốn vào đây làm khách, thì khách muốn làm gì, đều không
phản đối cả.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Nếu muốn giết người thì sao ?
Phương Long Hương cười cười, nói:
– Vậy thì phải xem ai muốn giết người, giết người nào.
Bạch Ngọc Kinh lạnh lùng nói:
– Đấy quả thật là lời nói tiêu chuẩn của kẻ làm ăn.
Phương Long Hương nói:
– Ta vốn là kẻ làm ăn mà.
Bạch Ngọc Kinh bước về phía trước mấy bước, bỗng quay trở lại nói:
– Ta xem bọn họ không có ý gì là không để cho ta đi, ta bước ra ngoài,         cũng
chẳng có ai muốn cản ta lại.
Phương Long Hương nói:
– Ừm.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Không chừng, bọn họ không phải vì ta mà lại.
Phương Long Hương nói:
– Không chừng.
Bạch Ngọc Kinh vỗ vào vai y nói:
– Lần này coi như ngươi may mắn đấy.
Phương Long Hương hỏi:
– May mắn gì ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Lần này ngươi bất tất phải sợ ta bị nuốt chửng, sáng sớm mai ta sẽ đi.
Phương Long Hương nói:

   Số lần đọc: 20727

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả