Bạch Ngọc Kinh nói không ra lời.
Đàn bà mà cãi lý với mình rồi, dù mình có chuyện để nói, cũng im cái miệng đi
là tốt nhất.
Cái đạo lý đó y cũng biết rõ.
Chỉ tiếc là Viên Tử Hà còn chưa buông tha y, cô nhìn y chăm chú nói:
– Hiện tại đầu tôi nhức như búa bổ, anh bồi thường cho tôi sao đây ?
Bạch Ngọc Kinh cười khổ nói:
– Cô nói đi.
Viên Tử Hà nói:
– Anh … anh cũng phải ít ra trị cái bệnh nhức đầu của tôi trước đã.
Bỗng có tiếng người nói:
– Chuyện đó dễ quá, ngươi cứ một đao cắt cái đầu cô ta ra là xong.
Giọng nói từ hành lang ngoài cửa vọng vào.
Câu nói đó còn chưa thốt ra xong, Bạch Ngọc Kinh đã xông ra khỏi cửa. Hành
lang trên lầu rất hẹp, lá cây bạch quả thụ đang xao động trong gió.
Không có ai, ngay cả cái bóng cũng không có, Phương Long Hương lúc nãy đã
chuồn đi hồi nào rồi.
Y không thích đứng giữa những người khác làm Mộng Bốc Cán.
Ai nói vậy nhỉ ?
Trong sân đã trở lại yên tĩnh.
Mấy con cá vàng trên mặt đất không biết đã được ai thu dọn, Châu Đại Thiếu và
gã bảo tiêu của y ắt đã trở vào trong nhà.
Chỉ còn lại ba gã đại hán trong Thanh Long Hội, đang còn đứng đó nhìn trừng
trừng vào cửa lớn, không biết là còn đang đợi ai.
Bạch Ngọc Kinh chỉ còn nước trở lại.
Viên Tử Hà đã ngồi dậy, gương mặt cô trắng bệch ra, cô hỏi:
– Người ở ngoài là ai vậy ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Chẳng có ai.
Viên Tử Hà mở lớn mắt hỏi:
– Không có người ? Vậy thì ai vừa nói tức thì ?
Bạch Ngọc Kinh cười khổ, y chỉ còn nước cười khổ.
Ánh mắt của Viên Tử Hà lộ đầy vẻ sợ hãi, cô hỏi:
– Y … y kêu anh cắt đầu tôi đi, anh có làm không ?
Bạch Ngọc Kinh thở ra, y chỉ còn nước thở ra.
Viên Tử Hà bỗng nhảy từ trên gường xuống, xà vào lòng y, run giọng nói:
– Em sợ lắm, nơi đây hình như kỳ quái sao sao đó, anh đừng bỏ em một mình ở
đây.
Hai cánh tay cô đang níu chặt lấy cổ y, ống tay đã tuột xuống, cánh tay cô trơn
láng như ngọc.
Người cô chỉ mặc một tấm áo mỏng dính, ngực cô ấm áp mà chắc nịch. Bạch
Ngọc Kinh không phải người gỗ, cũng chẳng phải thánh nhân.
Viên Tử Hà nói:
– Em muốn anh ở đây bầu bạn với em, anh … anh không đóng cửa lại đi ?
Cặp môi mềm mại thơm tho của cô đang kề bên tai y.
Chính ngay lúc đó, trong sân bỗng có tiếng khóc vang lên, khóc nghe thật thương
tâm.
Ai đang khóc vậy ? Khóc thật muốn chết đi được.
Bàn tay của Viên Tử Hà đã buông ra, bất kỳ ai nghe tiếng khóc như vậy, trong
lòng cũng không thể nào yên được.
Cô đứng chân trần trên mặt đất, ánh mắt lại đầy vẻ sợ hãi, xem ra như một đứa
bé bỗng phát hiện mình bị lạc đường.
Tiếng khóc hình như từ một đứa bé phát xuất ra.
Bạch Ngọc Kinh bước lại song cửa, y bèn thấy một cỗ quan tài, bà già đầu tóc
bạc phơ và đứa bé mười ba mười bốn tuổi, đang phục người trên cổ quan tài, khóc
muốn khan cả giọng, kiệt cả sức ra.
Quan tài cũng không biết là ai đem lại, đang để chỗ bồn cá vàng lúc nãy.
Nơi đây người sống đã lại nhiều quá rồi, không ngờ lại còn có người chết lại nữa.
Bạch Ngọc Kinh thở ra, lẩm bẩm:
– Ít nhất, người chết này không phải vì mình mà đến …
Số lần đọc: 20727
