Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo1. Trường Sanh Kiếm - Hồi 2 - Bạch Ngọc Kinh Trên...

1. Trường Sanh Kiếm – Hồi 2 – Bạch Ngọc Kinh Trên Trời

– Nặng hai mươi bảy cân ? Phải từ Thái Hành sơn lại đây không ?
Phương Long Hương nói:
– Lần này ngươi nói cũng đúng đó, cây đao của y giấu trong xe mì.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Còn gã đang ăn mì ?
Một người đang ôm tô mì vừa nấu xong, ngồi xổm dưới gốc cây, chầm chậm hút,
ánh mắt thì đang nhìn về hướng lầu bên này.
Phương Long Hương nói:
– Trong xe mì có hai cây đao.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Hai người này đều là huynh đệ của Triệu Nhất Đao ?
Phương Long Hương nói:
– Y chính là Triệu Nhất Đao.
Y vỗ vỗ vào vai của Bạch Ngọc Kinh nói:
– Ngươi kêu được Triệu Nhất Đao đứng ở ngoài canh cho ngươi ngủ một đêm, khí
phái có phải là không còn nhỏ lắm không.
Bạch Ngọc Kinh cười cười, nói:
– Khí phái của ta trước giờ có nhỏ đâu.
Một gã bộ khoái đầu đội mũ hồng anh, mặc chiếc áo chẽn màu xanh, đang từ
đầu con hẻm bên này bước lại, đến gốc cây đứng lại mua một tô mì ăn.
Bạch Ngọc Kinh cười nói:
– Xem ra Triệu Nhất Đao nên đổi nghề bán mì mới đúng, y làm ăn thật là phát
đạt, không những vậy không phải bị tí gì nguy hiểm.
Phương Long Hương nói:
– Không có gì nguy hiểm !
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Có sao ?
Phương Long Hương nói:
– Gã đội mũ hồng anh, không chừng có thể cho y một đao lúc nào không hay.
Bạch Ngọc Kinh cười nói:
– Quan sai giết người trong hẻm từ lúc nào vậy ?
Phương Long Hương nói:
– Y đội mũ hồng anh, nhưng y cưỡi con ngựa trắng lại.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Bạch Mã Trương Tam ?
Phương Long Hương nói:
– Ngươi không ngờ ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Bạch Mã Trương Tam trước giờ vẫn qua lại một mình, bây giờ sao lại đi chung
bọn với những người kia ?
Phương Long Hương nói:
– Ta cũng đang tính hỏi ngươi.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Có thể là xảo hợp thôi không ?
Phương Long Hương nói:
– Thiên hạ làm gì có chuyện xảo hợp như vậy ?
Bạch Ngọc Kinh rót ra một ly trà nguội, uống một hơi cạn ly, mới hỏi tiếp:
– Trừ bốn người bọn họ ra, nơi đây còn ai lại nữa không ?
Phương Long Hương nói:
– Ngươi có muốn đi ra nhìn nhìn một lát không ?
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Mấy người đó dễ nhìn lắm sao ?
Phương Long Hương nói:
– Đúng vậy, người này càng dễ nhìn hơn người kia, càng lộng lẫy hơn người kia.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Sao ngươi biết những người này lại đây ?
Phương Long Hương cười cười nói:
– Ngươi đừng quên nơi đây là địa bàn của ai.
Bạch Ngọc Kinh cũng cười cười:
– Ta mà quên, tại sao lại uống say mèm bí tỉ ở nơi đây ?
Phương Long Hương trừng mắt nói:
– Thì ra ngươi đã tính toán đâu vào đó, để ta lại làm bảo tiêu cho ngươi.
Bạch Ngọc Kinh cười nói:
– Bảo tiêu là ngươi, tính tiền cũng là ngươi, ta đã đến đây rồi, chuyện gì cũng đều
để ngươi toàn quyền lo liệu.
Phương Long Hương hỏi:
– Ngươi thì lo chuyện gì ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Ta chỉ lo ăn lo uống cho nhiều, ăn chừng nào ngươi la cứu mạng mới thôi.
Phương Long Hương thở ra, y cười khổ nói:
– Xem ra, gã này ít khi đi lầm chỗ thì phải.
Phía trước dưới song cửa cái lầu, là một cái sân, không lớn cũng không nhỏ.
Trong sân dưới gốc cây tử đằng la, có nuôi một chậu cá vàng. Một gã mập phệ
còn trẻ tuổi, đang chắp hai tay sau lưng ngắm cá, một người mặc áo đen vừa ốm vừa
cao, đứng sát sau lưng y như cái bóng.
Một bà già đầu tóc bạc phơ, dắt một đứa cháu trai mười ba mười bốn tuổi, lọm
khọm đi qua sân.
Ba gã đại hán kình trang y phục, đứng một hàng bên dãy hiên phía tây, ánh mắt
loang loáng nhìn chăm chú vào cửa lớn, hình như đang đợi người nào từ ngoài cửa bước
vào.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Ta thấy ba người này hôm qua.
Phương Long Hương hỏi:
– Ở đây ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Trên đường.
Phương Long Hương hỏi:
– Bọn họ tìm lại ngươi ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Chỉ bất quá mượn thanh kiếm của ta nhìn thử.
Phương Long Hương nói:
– Sau đó rồi sao ?
Bạch Ngọc Kinh hững hờ nói:
– Sau đó thì trả lại, dù lão đại Thanh Long có mượn thanh kiếm của ta, cũng sẽ
phải trả lại thôi.

   Số lần đọc: 20727

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả