– Tôi họ Bạch, tên là Bạch Ngọc Kinh.
Cô cười thật tươi nói:
– Thiên Thượng Bạch Ngọc Kinh, Ngũ lâu thập nhị thành, Tiên nhân phủ ngũ
đỉnh, kết phát thụ trường sinh.
Y cũng bật cười nói:
– Cô cũng thích Lý Bạch lắm sao ?
Cô lấy ngón tay cuộn chéo áo, miệng ngâm lên:
Ngã tịch đông hải thượng
Lao Sơn xan tử hà
Thân kiến An Kỳ Công
Thực táo đại như qua
Trùng niên yết Hán Chúa
Bất yêm hoàng quy gia
Châu nhan tà xuân hôn
Bạch phát kiến sinh nha
Sở kỳ tửu kim dịch
Phi bộ đăng vân xa
Nguyện tùy phu tử thiên vân thượng
Nhàn dữ tiên nhân tảo lạc hoa
Tạm dịch:
Xưa ở mé đông hải
Ở Lao Sơn, nuốt làn ráng tía
Chính mắt thấy An Kỳ Công
Ăn trái táo lớn như trái dưa
Trung niên yết kiến vua Hán
Không toại ý về nhà
Mặt mày đỏ ké lảo đảo đón xuân
Tóc bạc nơi này nơi kia
Chỉ mong có chất lỏng màu vàng đó
Đi đứng như trên xe mây
Xin theo phu tử lên đài trên trời
Lúc nhàn rỗi đi quét hoa tàn với kẻ tiên
Ngâm đến câu Lao Sơn, giọng của cô tựa hồ ngừng một chút.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Lao cô nương ?
Đầu cô cúi xuống càng thấp, cô nói nhỏ:
– Viên Tử Hà …
Bỗng nhiên tiếng vó ngựa nổi lên, ba con ngựa chạy như bay qua bên cỗ xe, ba
cặp mắt bén ngót đồng thời nhìn lom lom vào trong xe một cái.
Ngựa chạy như bay qua, người cuối cùng bỗng từ trên yên ngựa búng ngược người
lên hai trượng, hạ xuống yên ngựa của Bạch Ngọc Kinh, mũi chân điểm xuống, đã câu
thanh kiếm đang trên yên ngựa lên.
Ba con ngựa đang chạy qua rồi bỗng quay đầu trở lại.
Người này lại tung người lên, nhẹ nhàng đáp xuống lại con ngựa của mình.
Ba con ngựa lại tiếp tục chạy, trong chớp mắt đã biến vào trong màn mưa mù mịt,
không còn thấy bóng dáng đâu.
Cặp mắt mỹ lệ của Viên Tử Hà lại càng mở lớn lên, cô thất thanh nói:
– Bọn họ trộm mất thanh kiếm của anh rồi.
Bạch Ngọc Kinh cười cười.
Viên Tử Hà cắn môi, nói:
– Nghe nói, có những người trong giang hồ xem thanh kiếm của mình còn hơn cả
tính mạng.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Tôi không phải thuộc hạng người đó.
Viên Tử Hà thở nhẹ ra một tiếng, hình như có vẻ thất vọng.
Có mấy cô thiếu nữ nào không đi tôn sùng các bậc anh hùng ?
Nếu mình vì một thanh kiếm mà đi liều mạng với người khác, các cô có thể cho
mình là đồ ngu xuẩn, không chừng sẽ vì mình mà rơi lệ.
Nhưng nếu mình nhìn người khác vác thanh kiếm của mình đi mà không nói gì,
các cô nhất định sẽ rất thất vọng.
Số lần đọc: 20726
