Trong sân không có một ai, nhưng lúc này bỗng có một người chạy như điên
cuồng vào trong nhà.
Một gã hòa thượng.
Ánh đèn lạnh lẻo, chiếu trên cái đầu trọc không có tàn nhang của y, không có
tàn nhang, nhưng có máu !
Máu còn đang chảy không ngớt ra ngoài, chảy qua màng tang, chảy qua mắt,
chảy vào đuôi mắt nhăn nheo của y, trong bóng đêm, dưới ánh đèn nhìn lại, gương mặt
ấy thật là ngụy bí dễ sợ không sao nói được, y xông vào giữa nhà, thấy Phương Long
Hương bên cửa sổ, bèn loạng choạng bước lại, chỉ ra ngoài cửa lớn, làm như đang nói
gì.
Ánh mắt y lộ đầy vẻ kinh hãi và bi phẫn, khóe miệng giựt giựt không ngớt, lại
làm như có bàn tay vô hình nào đó, đang dùng sức kéo mạnh khóe miệng của y.
Phương Long Hương tung người ra khỏi cửa sổ, trầm giọng hỏi:
– Ai đó ? Ai đã hạ độc thủ ?
Cổ họng của gã giải thích đang rung lên lách cách, gã gào lên:
– Thanh … Thanh … Thanh …
Phương Long Hương hỏi:
– Thanh gì ?
Gã hòa thượng còn chưa kịp nói chữ thứ hai, tứ chi bỗng nhiên run rẩy lên một
trận, nhảy lên nửa thước, rồi nằm gục xuống đất !
Phương Long Hương chau mày, lẩm bẩm:
– Thanh gì … Thanh Long ?
Y chầm chậm quay đầu lại, ba người trong Thanh Long Hội đang đứng một hàng
dưới hiên, thần sắc xem ra cũng rất kinh ngạc.
Máu tươi chầm chậm chảy từ trên đầu xuống, chầm chậm đông lại, lộ ra một
điểm màu vàng đang lóng lánh !
Phương Long Hương khom người xuống, đưa đầu của y qua bên có ánh đèn chiếu,
đầu chỉ để lộ ra một điểm nhỏ.
Phương Long Hương rốt cuộc đã hiểu ra tại sao gã hòa thượng lại điên cuồng, sợ
hãi như vậy, cái vòng vàng đường kính bảy tấc bất kể cắm vào đầu người nào, người đó
cũng đều phải muốn phát điên lên.
Bạch Ngọc Kinh chau mày hỏi:
– Kim hoàn của Xích Phát bang ?
Phương Long Hương gật gật đầu, y đứng dậy, nhìn chăm chú vào cánh cửa thứ ba
nhà đối diện, lẩm bẩm một mình:
– Tại sao y lại giết gã hòa thượng này ?
– Sao ngươi không đi hỏi y ?
Người nói câu đó là Châu Đại Thiếu.
Hiển nhiên y cũng bị tiếng la thê thảm làm kinh động, hối hả chạy ra, đang chắp
hai tay sau lưng dưới ánh đèn.
Gã mặc áo đen vẫn như chiếc bóng đứng sát sau lưng y.
Phương Long Hương nhìn y, hững hờ nói:
– Vạn Kim Đường kết thù với Xích Phát bang hồi nào vậy ?
Châu Đại Thiếu nói:
– Thù ? Ai nói Vạn Kim Đường gây thù với bọn quái vật ở Xích Phát bang ?
Phương Long Hương nói:
– Chậu cá vàng ai đập bể ra vậy ?
Châu Đại Thiếu cười cười nói:
– Không chừng bọn họ có thù gì với cá vàng … Sao ngươi không đi hỏi y đi ?
Phương Long Hương hỏi:
– Ngươi muốn ta hỏi y ?
Châu Đại Thiếu nói:
– Tùy ngươi.
Phương Long Hương cười nhạt, y bỗng bước qua.
Cửa nhà thứ ba nãy giờ vẫn đóng, nhưng không biết lúc nào đã bật đèn sáng lên.
Phương Long Hương không gõ cửa, cửa đã tự mở ra.
Một người đang đứng trước cửa, hai cái vòng vàng đeo trên tai kêu tinh tinh không
ngớt, ánh mắt phảng phất như có lửa đang thiêu đốt.
Phương Long Hương nhìn cái vòng vàng trên tai y nói:
– Miêu động chủ ?
Miêu Thiên Thiên trầm nét mặt, nói:
– Phương lão bản quả thật hảo nhãn lực.
Phương Long Hương nói:
– Lúc nãy …
Miêu Thiên Thiên nói:
Số lần đọc: 20727
