Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo1. Trường Sanh Kiếm - Hồi 2 - Bạch Ngọc Kinh Trên...

1. Trường Sanh Kiếm – Hồi 2 – Bạch Ngọc Kinh Trên Trời

– Giống.
Y đành phải thừa nhận.
Bởi vì y biết, giết người và uống rượu, những chuyện đó, nhìn dáng điệu nhất định
chẳng ai có thể nhìn ra.
oOo
Bạch Ngọc Kinh đã từng say, thường thường say, nhưng trước giờ y chưa bao giờ
say đến như vậy.
Lúc y còn rất nhỏ, y đã từng có một bài học.
Trong giang hồ có ba hạng người khó chọc vào nhất … Ăn mày, hòa thượng và
đàn bà.
Nếu ta muốn ngày tháng trôi qua thái bình một chút, tốt nhất là không được lại
đụng vào bọn họ, bất kể là muốn đánh nhau, hoặc là uống rượu, cũng tốt nhất là đừng
đụng vào.
Vì bây giờ y mới bị đầu nhức như bị vỡ tung ra.
Y chỉ nhớ được lần cuối cùng thua luôn ba bận, uống liên tiếp ba chén rượu lớn,
uống rất nhanh, rất oai phong.
Sau đó đầu não của y hình như bỗng biến thành trống không, nếu không có cái gì
lạnh lạnh như băng đá bỗng đặt vào mặt y, không chừng đến bây giờ y vẫn còn chưa
tỉnh dậy.
Cái gì lạnh băng đó, chính là bàn tay của Tiểu Phương.
Không ai có bàn tay gì lạnh như vậy, chỉ bất quá Tiểu Phương không còn tay phải.
Bàn tay phải của y là cái lưỡi câu bằng sắt.
Tiểu Phương tên là Phương Long Hương, thật ra y không còn nhỏ nữa. Nhưng
nghe đến cái tên đó, nếu cho rằng y là một người đàn bà, là quá lầm lẫn, trên đời này
không chừng ít có ai còn đàn ông hơn y. Đuôi mắt của y tuy đã có nếp nhăn, nhưng
ánh mắt của y vẫn còn rất sáng, ít gì cũng thấy được một vài chuyện người khác không
thấy được.
Hiện tại, y đang nhìn Bạch Ngọc Kinh.
Nghĩ bụng cũng đã thấy gã, y lập tức lấy hai tay ôm lấy đầu, nói:
– Trời ơi, ngươi đấy sao ! Sao ngươi lại ở đây ?
Phương Long Hương nói:
– Bởi vì tổ tiên của ngươi tích đức, vì vậy ta mới ở đây.
Y lấy lưỡi câu nhè nhè cọ xát cần cổ của Bạch Ngọc Kinh, hững hờ nói:
– Nếu là Song Câu Hàn Xương lại đây, cái đầu của ngươi e đã dọn nhà rồi.
Bạch Ngọc Kinh thở ra một hơi lẩm bẩm:
– Không phải là rớt xuống khỏe khoắn sao ?
Phương Long Hương cũng thở ra nói:
– Cái tật của ngươi là cứ ham khỏe khoắn.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Sao ngươi biết ta ở đây ?
Phương Long Hương hỏi lại:
– Ngươi có biết làm sao ngươi lại ở đây không ?
Nơi đây là một căn phòng rất sạch sẽ, ngoài cửa sổ có bóng mát của một cây
bạch thụ thật lớn phủ kín.
Bạch Ngọc Kinh nhìn bốn phía, cười khổ nói:
– Không lẽ ngươi đem ta lại đây sao ?
Phương Long Hương nói:
– Ngươi nghĩ là ai khác ?
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Cái vị Viên cô nương đâu rồi ?
Phương Long Hương nói:
– Cũng say với ngươi, túy lúy như nhau.
Bạch Ngọc Kinh cười phì nói:
– Ta đã biết mà, cô ta nhất định uống đâu bằng ta.
Phương Long Hương nói:
– Cô ta uống không bằng ngươi ? Thế thì tại sao ngươi say trước ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Ta uống nhiều hơn cô ta.
Phương Long Hương nói:
– Sao ?
Bạch Ngọc Kinh nói:

   Số lần đọc: 20727

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả