Bà già đầu tóc bạc phơ, thì ôm chậu nước rửa mặt bước ra, hình như muốn bỏ
mấy con cá vàng trên mặt đất vào chậu, nhưng không cẩn thận, bước chân bị hụt, chậu
nước lại đổ đầy cả mặt đất.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Bà già này lại là ai vậy ?
Phương Long Hương nói:
– Là một bà già.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Bà già tại sao lại đến đây ?
Phương Long Hương nói:
– Nơi đây vốn là khách sạn, ai cũng có thể đến đây.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Chắc bà ta không vì ta mà đến đâu phải không ?
Phương Long Hương nói:
– Ngươi còn chưa đủ già.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Thanh Long, Khoái đao, Xích Phát, Bạch Mã, những người đó không lẽ vì ta mà
lại đây sao ?
Phương Long Hương hỏi lại:
– Ngươi nghĩ sao ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Ta nghĩ không ra.
Phương Long Hương hỏi:
– Ngươi không đắc tội gì với bọn họ ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Không.
Phương Long Hương hỏi:
– Cũng không tranh giành của cải gì với họ ?
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Không lẽ ta là cường đạo gì sao ?
Phương Long Hương nói:
– Dù là không phải, cũng không sai bao nhiêu.
Bạch Ngọc Kinh bỗng cười lên một tiếng, y hững hờ nói:
– Nếu bọn họ vì ta mà đến thật, tại sao còn chưa lại tìm ta ?
Phương Long Hương nói:
– Đấy không chừng là vì bọn họ sợ ngươi, không chừng bọn họ còn đang chờ ai !
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Chờ ai ?
Phương Long Hương nói:
– Thanh Long Hội có ba trăm sáu mươi lăm phân đà, bất kỳ đường chủ của phân
đà nào, cũng đều không phải hạng dễ đối phó.
Bạch Ngọc Kinh lại phì cười, y hững hờ nói:
– Hình như ta cũng không phải hạng dễ đối phó lắm.
Phương Long Hương nói:
– Nhưng còn cô ta thì sao ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Cô ta ?
Phương Long Hương nói:
– Cái vị nữ túy hiệp của ngươi đấy.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Cô ta làm sao ?
Phương Long Hương nói:
– Cô ta đã đến đây với ngươi, không lẽ ngươi không lo cho cô ta sao ? Người ta đã
biết cô ta đi với ngươi, không lẽ sẽ bỏ qua cho cô ta dễ dàng lắm sao ?
Bạch Ngọc Kinh chau mày một cái, không nói gì nữa.
Phương Long Hương thở dài:
– Ngươi rõ ràng đang ở trên trời, tại sao lại bỏ những ngày tháng sung sướng,
xuống nơi đây chịu tội làm gì ?
Bạch Ngọc Kinh cười nhạt nói:
– Ta còn chưa nếm gì cả mà.
Phương Long Hương cười nói:
– Dù cho bây giờ còn chưa có gì, chỉ sợ sắp sửa rồi.
Y vừa nói xong câu, bỗng nghe phòng bên cạnh có người đang gõ mạnh vào
tường mấy cái.
Số lần đọc: 20727
