Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo1. Trường Sanh Kiếm - Hồi 2 - Bạch Ngọc Kinh Trên...

1. Trường Sanh Kiếm – Hồi 2 – Bạch Ngọc Kinh Trên Trời

Viên Tử Hà hỏi:
– Thật không anh ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Tôi đưa cho cô đây.
Y đưa tay vào trong lòng thật.
Viên Tử Hà bỗng nghiêng người qua, ôm chặt lấy y.
Toàn thân cô tràn đầy tình cảm, cô dịu dàng nói:
– Em chẳng muốn thứ gì cả, em chỉ muốn anh với em …
Giọng nói của cô nghẹn ngào, nước mắt của cô bỗng trào ra.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Em đang khóc sao ?
Viên Tử Hà gật gật đầu, cô nói:
– Bởi vì em sung sướng quá.
Cô lau nước mắt của mình nơi trên má của Bạch Ngọc Kinh:
– Nhưng em cũng có chuyện muốn nói cho anh biết.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Em nói đi, anh nghe đây.
Viên Tử Hà nói:
– Em trốn nhà ra ngoài, bởi vì mẹ em bắt em phải lấy một ông già có tiền của.
Đấy là một chuyện rất bình phàm, xảy ra mọi nơi.
Nhưng trong một loại chuyện như vậy, không biết bao hàm bao nhiêu nước mắt
chua cay của bao nhiêu người.
Chỉ cần trên đời này còn có bà mẹ ham tiền của, lão già hiếu sắc, chuyện đó sẽ
vĩnh viễn tiếp tục xảy ra.
Viên Tử Hà nói:
– Lúc em chạy ra khỏi nhà, trên người chỉ đem theo chút nữ trang, hiện tại cũng
sắp bán hết sạch.
Bạch Ngọc Kinh đang lắng nghe.
Viên Tử Hà nói:
– Em lại không có tài cáng kiếm ra tiền, vì vậy … vì vậy em mới tính tìm một
người đàn ông.
Đàn bà những lúc không thể làm gì được hơn, thông thường nhất định sẽ tìm một
người đàn ông.
Chuyện đó cũng vĩnh viễn không thay đổi.
Viên Tử Hà nói:
– Lúc em tìm đến anh, không phải em thích gì anh, chỉ bất quá em thấy anh rất
nặng cáng, nhất định sẽ nuôi em nổi.
Bạch Ngọc Kinh đang cười, cười khổ.
Viên Tử Hà dịu dàng nói:
– Hiện tại em mới biết, em vĩnh viễn không bao giờ tìm được người đàn ông nào
tốt hơn anh, em tìm được anh, quả thật là em may mắn, em … em thật sung sướng quá.
Nước mắt của cô lại rơi lả chả, cô ôm chặt lấy y, nói:
– Chỉ cần anh cần em, có gì em cũng giao hết cho anh, cả đời em sẽ không rời xa
anh …
Bạch Ngọc Kinh không chịu được, cũng ôm chặt lấy cô nói:
– Anh cần em, sao anh không cần em được.
Viên Tử Hà vừa cười vừa khóc:
– Anh hứa đem em theo ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Từ đây về sau, anh đi bất cứ chỗ nào, đều nhất định có em ở đó.
Viên Tử Hà nói:
– Thật không anh ?
Cô không chờ Bạch Ngọc Kinh mở miệng, đã che miệng y lại, nói:
– Em biết anh nói thật, em chỉ mong anh đừng đi gây gổ với mấy người đó nữa,
chúng mình có thể làm ngơ đi chẳng để ý gì đến họ, len lén bỏ đi.
Bạch Ngọc Kinh hôn nhẹ lên ngấn lệ trên má của cô, y nói:
– Anh hứa với em, anh sẽ không đi gây gổ với bọn họ.
Viên Tử Hà hỏi:
– Mình đi bây giờ nhé ?
Bạch Ngọc Kinh thở ra:
– Hiện tại e rằng bọn họ còn chưa chịu để mình đi như vậy, nhưng chỉ cần đợi
đến sáng sớm mai, anh nhất định sẽ có cách đem em đi, sau đó không còn ai sẽ đến
quấy rầy chúng mình.
Viên Tử Hà nhoẻn miệng cười, ánh mắt cô đầy vẻ sung sướng, cũng đầy vẻ hạnh
phúc về tương lai sắp tới.
Cô rốt cuộc đã lấy được thứ cô đã muốn.
Đàn bà mỹ lệ, không phải là thường thường lấy được những thứ bọn họ muốn hay
sao.

Xin xem tiếp Hồi 3

   Số lần đọc: 20727

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả