Trang NhàTruyện ChưởngTrường Sinh Kiếm và các truyện tiếp theo1. Trường Sanh Kiếm - Hồi 2 - Bạch Ngọc Kinh Trên...

1. Trường Sanh Kiếm – Hồi 2 – Bạch Ngọc Kinh Trên Trời

Phương Long Hương chau mày nói:
– Ngươi biết bọn họ là người của Thanh Long Hội ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Nếu không phải trong Thanh Long Hội, người khác e không có cái gan lớn như
vậy.
Phương Long Hương dùng đuôi mắt liếc y, lắc đầu thở ra:
– Ngươi nghĩ ngươi là hạng người gì ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Là Bạch Ngọc Kinh.
Phương Long Hương chớp chớp mắt hỏi:
– Bạch Ngọc Kinh lại là hạng người gì ?
Bạch Ngọc Kinh cười nói:
– Là hạng người chết không nổi.
Bỗng nghe tinh lên một tiếng, chậu cá không biết bị vật gì đánh vỡ ra, nước trong
chậu đổ ra tung tóe, xem ra gã mập mình mẩy sẽ đầy những nước.
Nào ngờ thân hình nặng cả trăm cân của y bỗng nhẹ nhàng bay lên, y dùng một
ngón tay móc vào trong giàn hoa, cả người treo lên phía trên nhẹ nhàng như người giấy.
Người mặc áo đen thì cả người đã ướt sủng đầy nước.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Không ngờ gã mập trẻ tuổi kia khinh công thật không tệ tí nào.
Phương Long Hương nói:
– Ngươi không nhìn ra y là ai sao ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Xem thân pháp của y, có vẻ giống Nga My, nhưng gần ba mươi năm nay môn
hạ Nga My chỉ còn có ni cô, không những vậy quanh năm chỉ ăn chay, sao bỗng nhiên
lại lọt ra một gã mập như thế này ?
Phương Long Hương nói:
– Không lẽ ngươi quên mất chưởng môn của Nga My, trước khi xuất gia là người
nhà của ai ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Nhà họ Châu ở Tô Châu ?
Phương Long Hương nói:
– Đúng rồi, gã mập này là đại thiếu gia nhà họ Châu, cũng là cháu một của Tố
Nhân đại sư.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Gã bảo tiêu của y thì sao ?
Phương Long Hương nói:
– Không biết, xem vũ công của y, tối đa chỉ bất quá là hạng tam lưu trong giang
hồ.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Y có vũ công hạng nhất lưu, tại sao lại đi mời đệ tam nhân làm bảo tiêu ?
Phương Long Hương nói:
– Bởi vì y cao hứng.
Cá vàng trong chậu theo nước rớt xuống mặt đất, dãy dụa không ngớt. Người mặc
áo đen vẫn còn đứng đó bất động, cặp mắt nằm trong hốc mắt sâu hoắm, đượm bảy
phần ưu lự, ba phần bi thống.
Phương Long Hương bỗng thở ra một hơi thật dài nói:
– Người này thật là một kẻ đáng thương.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Ngươi đồng tình với y ?
Phương Long Hương nói:
– Nếu một người không bị bức đến không còn cách nào hơn, còn ai chịu đi làm
chuyện như vậy ? Huống gì, xem binh khí y sử dụng, trong giang hồ cũng phải là có
chút danh tiếng gì rồi, nhưng bây giờ …
Y bỗng thay đổi đề tài, hỏi:
– Ngươi có thấy ai đập bể chậu cá không ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Tư Mã Quang ?
Phương Long Hương trừng mắt nhìn y một cái, lạnh lùng nói:
– Buồn cười, thật là buồn cười muốn chết luôn.
Bạch Ngọc Kinh bật cười, nói:
– Nếu người đập bể chậu nước không phải là Tư Mã Quang, thì chắc là người
đang núp trong căn nhà thứ ba bên phía đông.
Châu Đại Thiếu đã từ giàn hoa hạ xuống, đang nhìn qua căn nhà đó cười nhạt.

   Số lần đọc: 20727

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả