– Lúc nãy ta đang ăn cơm, lúc ta ăn cơm ta không bao giờ giết người.
Trên bàn quả thật có bày một cái mâm vàng, trên mâm còn có nửa con rắn đã
được lột da.
Miêu Thiên Thiên khóe miệng phảng phất còn có vết máu.
Phương Long Hương bỗng cảm thấy bao tử mình đang co thắt, làm như đang bị
con rắn độc nào xiết lại.
Miêu Thiên Thiên dùng đuôi mắt liếc qua bọn Châu Đại Thiếu trong sân, lạnh
lùng nói:
– Đừng quên rằng chỉ cần có vàng là làm được vòng vàng, chỉ cần có tay, là dùng
vòng vàng giết người được.
Bạch Ngọc Kinh cười cười nói:
– Không chừng bọn họ đều vì cô mà lại đấy.
Viên Tử Hà nét mặt càng trắng bệch hỏi:
– Vì tôi ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Người càng đáng sợ chừng nào, càng thích các cô đẹp.
Viên Tử Hà bật cười, tươi nét mặt nói:
– Còn anh ? Không phải anh cũng là kẻ đáng sợ lắm sao ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Tôi …
Y bỗng phát hiện ra, cửa phòng của Viên Tử Hà đang mở ra, y nhớ bọn họ xuống
lầu có đóng cửa lại, không những vậy còn để đèn ở đó.
Cái rương Viên Tử Hà đem theo người đã bị lật tung tóe ra khắp nơi. Những thứ
đàn bà không nên để đàn ông thấy cũng bày ra cả mặt đất.
Viên Tử Hà vừa xấu hổ, vừa nóng nảy, vừa sợ hãi, cô thất thanh nói:
– Có … có ăn cướp.
Bạch Ngọc Kinh mở cánh cửa sổ phòng bên kia, phòng của y còn bừa bãi hơn.
Viên Tử Hà không để y nhìn thêm, cô kéo tay y lôi về phòng mình, cô giấu hết
những thứ không nên để đàn ông nhìn xuống dưới gối trước, ngay cả tai cô cũng đỏ cả
lên.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Có thứ gì biến mất không ?
Viên Tử Hà đỏ mặt lên nói:
– Em … em không có thứ gì ăn trộm có thể lấy được.
Bạch Ngọc Kinh cười nhạt nói:
– Không chừng đến đây không phải là trộm.
Viên Tử Hà hỏi:
– Không phải ăn trộm tại sao lẻn vào phòng người ta mở tung đồ đạc ra vậy ?
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Xem ra bọn họ quả thật lại đây tìm tôi.
Viên Tử Hà nói:
– Tìm anh ? Ai ? Tại sao muốn tìm anh ?
Bạch Ngọc Kinh không trả lời, y bước tới mở cửa sổ phía sau ra.
Trong con hẻm tối tăm đó, không còn thấy ai.
Người ăn mì, người bán mì, quan sai đội mũ hồng anh, toàn bộ đã đi đâu mất.
Bạch Ngọc Kinh nói:
– Tôi ra ngoài xem một chút.
Y vừa xoay người, Viên Tử Hà đã xông lại nắm tay y, nói:
– Anh đừng đi, em … em chết cũng không dám ở đây một mình.
Bạch Ngọc Kinh thở ra nói:
– Nhưng tôi …
Viên Tử Hà nói:
– Em van anh, em xin anh, hiện giờ em sợ muốn chết đi được.
Gương mặt của cô trắng bệch như tờ giấy, bộ ngực đầy đặn rắn chắc đang lên
xuống không ngớt.
Bạch Ngọc Kinh nhìn cô, ánh mắt y từ từ biến thành ôn hòa, y nói:
– Hiện tại, cô sợ muốn chết thật sao ?
Viên Tử Hà nói:
– Ừm.
Bạch Ngọc Kinh hỏi:
– Còn lúc nãy ?
Viên Tử Hà cúi đầu nói:
– Lúc nãy … lúc nãy em giả bộ một chút.
Số lần đọc: 20727
