– Đúng vậy, tôi đoán nhất định là Thanh Long Hội.
Cao Lập nói:
– Một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Thu Phong Ngô nói:
– Nghe nói Thanh Long Hội có ba trăm sáu mươi lăm phân đà bí mật.
Cao Lập nói:
– Từ mồng một tháng giêng tới trừ tịch, tấu xảo có ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Thu Phong Ngô nói:
– “Mười Lăm Tháng Bảy” chỉ bất quá là một phân đà của bọn họ thế thôi.
Hai người bỗng không nói gì nữa, nét mặt càng lộ vẻ trầm trọng.
Tổ chức “Mười Lăm Tháng Bảy” nghiêm mật như thế nào, thủ đoạn cay độc, lực
lượng đáng sợ thế nào, bọn họ đã biết quá rõ. Nhưng “Mười Lăm Tháng Bảy” chỉ bất
quá là một trong ba trăm sáu mươi lăm phân đà của Thanh Long Hội.
Tổ chức Thanh Long Hội to lớn đáng sợ chừng nào, có thể tưởng tượng mà biết
được.
Thu Phong Ngô rốt cuộc thở dài nói:
– Nghe nói thủ lãnh của Thanh Long Hội từng khoe khoang với kẻ khác, chỗ nào
có mặt trời chiếu tới, chỗ đó sẽ có lực lượng của Thanh Long Hội tồn tại.
Cao Lập nói:
– Y còn nói, chỉ cần biển chưa cạn, đá chưa mòn, Thanh Long Hội cũng chưa bị
hủy diệt.
Thu Phong Ngô nắm chặt lại nắm tay, nói:
– Tiếc là chúng ta ngay cả lão đại của Thanh Long Hội là ai cũng còn không biết.
Cao Lập nói:
– Cũng chẳng ai biết cả.
o0o
Song Song thức dậy rất sớm.
Cao Lập dìu cô ra khỏi giường, hiện tại bọn họ đã ra sau núi hái hoa.
Dĩ nhiên bọn họ cũng có nhiều chuyện để nói với nhau. Tối hôm qua bọn họ
không có bao nhiêu cơ hội để nói chuyện với nhau.
Thu Phong Ngô đứng trong sân, hưởng thụ gió nhẹ và nắng sớm mát mẻ trong
vùng núi non.
Y tính giúp Kim Khai Giáp làm cơm sáng, nhưng bị đuổi ra ngoài.
– Ra ra, ta đang làm chuyện gì, không thích có người đứng một bên nhìn nhìn.
Nhìn vị cao thủ khét tiếng một thời đang chiên trứng, thật không phải là chuyện
gì thích thú. Thật ra điều đó làm cho người ta trong lòng không dễ chịu tí nào.
Nhưng Kim Khai Giáp không hề có cảm giác khó chịu.
– Ta làm những chuyện này, vì ta thích làm, làm vậy để bàn tay ta tinh xảo thêm.
Vũ công vốn thuộc con người, chỉ cần ta chịu khổ công, bất cứ đang làm chuyện gì,
cũng đều là mài luyện vũ công của mình.
Hiện tại Thu Phong Ngô đang gặm nhắm nghiền ngẫm câu nói đó, cũng như y
đang nhai cam thảo, mùi vị thú vô cùng.
Hiện tại y mới hiểu tại sao Kim Khai Giáp từng là một tay cao thủ đệ nhất vũ lâm.
Cơm sáng đã bày ra trên bàn, bọn họ đang đợi Cao Lập và Song Song trở về.
Kim Khai Giáp lại bắt đầu chẻ củi.
Thu Phong Ngô đứng yên lặng bên cạnh nhìn, y cảm thấy động tác chẻ củi của
lão rất thuần thục và đẹp mắt.
Tinh nghĩa của vũ học là ở đâu ?
Chỉ ở trong bốn chữ “chuyên tâm, khổ luyện”.
Thật ra bốn chữ đó cũng thích hợp vào bất cứ chuyện gì trên thế gian này.
Bất cứ mình làm chuyện gì, nếu muốn đi đến đâu, đều phải chuyên tâm và khổ
luyện.
– Ngươi có biết ai là tay cao thủ đệ nhất sử búa từ trước đến giờ ?
– Không biết !
– Lỗ Ban.
– Ông ta chỉ bất quá là một người thợ khéo tay thôi chớ gì.
– Nhưng mỗi ngày ông ta đều dùng búa, đối với cây búa có tính chất đặc điểm ra
sao, đều biết rõ còn hơn cả ai, cây búa đã thành một bộ phận trên thân thể ông ta, ông
ta dùng búa cũng linh xảo như dùng ngón tay vậy.
Thuần thục, sẽ sinh ra xảo diệu.
Đấy không phải cũng chính là tinh nghĩa của vũ học ?
Thu Phong Ngô than dài, y cảm thấy Kim Khai Giáp đang nói những điều này,
thậm chí còn có giá trị hơn cả bộ vũ công bí kíp.
Số lần đọc: 20422
