Đêm dịu như nước.
Sao trời xa vời mà lộng lẫy.
Tiểu Vũ bỗng thở ra một tiếng dài, nói:
– Anh nói không sai, cô ấy thật là một thiếu nữ kỳ diệu.
Cao Lập không nói gì.
Tiểu Vũ nói:
– Ngoài mặt không chừng cô ấy không đẹp, nhưng tâm của cô thật đẹp, không
chừng còn đẹp hơn đa số mỹ nhân trên đời này.
Cao Lập vẫn không nói gì.
Tiểu Vũ nói:
– Tôi vốn rất kỳ quái, hạng người như anh, tại sao lại hà tiện như vậy, bây giờ tôi
mới hiểu ra.
Y than thở một hồi, rồi nói tiếp:
– Vì một thiếu nữ như cô ấy, anh dám làm bất cứ chuyện gì cũng rất đáng.
Cao Lập bỗng nói:
– Không chừng tôi làm vậy không phải là vì nàng.
Tiểu Vũ nói:
– Không phải sao ?
Cao Lập lại thở ra nói:
– Nếu tôi nói cho rõ ràng đường hoàng ra, dĩ nhiên có thể nói là vì nàng, nhưng
chính trong lòng tôi cũng đã rõ, tôi làm như vậy là do chính mình.
Tiểu Vũ nói:
– Sao ?
Cao Lập nói:
– Bởi vì chỉ những lúc tôi ở đây, trong lòng mới cảm thấy bình tĩnh sung sướng. Vì
vậy …
Y chậm rãi nói tiếp:
– Mỗi cách một khoảng thời gian, tôi nhất định phải về đây một lần ở vài ngày,
nếu không tôi cảm thấy mình đã ngã gục xuống, mình đã phát điên lên từ lâu.
Người cũng như máy nước thôi, mỗi cách một khoảng thời gian, đều phải được
bảo trì, thêm dầu nhớt.
Tiểu Vũ dĩ nhiên hiểu được cái ý tứ đó.
Y trầm ngâm một hồi thật lâu, bỗng nhiên lại hỏi tiếp:
– Anh gặp cô ấy ra sao ?
Cao Lập nói:
– Nàng là một cô nhi.
Tiểu Vũ hỏi:
– Còn cha mẹ của cô ấy sao ?
Cao Lập nói:
– Đã chết rồi, lúc nàng lên mười ba tuổi, đã chết rồi.
Gương mặt y lộ vẻ đau khổ, y nói tiếp:
– Họ chỉ có một mình nàng là con gái, để tránh nàng khỏi thương tâm, từ nhỏ đã
nói nàng là đứa bé xinh nhất trên đời, nàng .. tự nàng dĩ nhiên không thấy được chính
mình.
Không thấy chính mình không phải là quan trọng. Quan trọng nhất là, nàng cũng
không thấy người khác.
Bởi vì nàng không thấy người khác, vì vậy nàng mới không so sánh mình với
người khác.
Tiểu Vũ thở dài một hồi, buồn bã nói:
– Cô ấy là kẻ mù, vốn đã là chuyện bất hạnh, nhưng cũng vì vậy ngược lại thành
ra là vận khí của cô ấy.
Khoảng cách giữa hạnh phúc và bất hạnh, chỉ sợ vốn rất vi diệu.
Cao Lập nói:
– Có lần tôi bị thương rất nặng, vô tình lạc đến nơi đây, lúc ấy cha mẹ nàng còn
chưa chết, bọn họ trị thương cho tôi, ngày đêm chiếu cố cho tôi, và không hề hỏi han
đến lý lịch của tôi bao giờ, cũng chưa bao giờ xem tôi là kẻ xấu.
Tiểu Vũ nói:
– Vì vậy sau này anh hay lại đây ?
Cao Lập nói:
– Lúc ấy tôi đã xem nơi đây là nhà mình, đến dịp Tết là dù tôi có ở đâu, cũng
phải tìm cách về lại.
Tiểu Vũ nói:
– Tôi hiểu tâm tình của anh ra sao.
Gương mặt y cũng lộ vẻ thống khổ, một thứ thống khổ thật kỳ quái, gã thiếu niên
xem ra thật yêu đời này, trong lòng cũng có rất nhiều đau khổ và bí mật không nói được với ai.
Số lần đọc: 20422
