Y nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Song Song, đặt nhẹ lên những thoi vàng, nét
mặt đầy vẻ đắc ý, vừa kiêu ngạo, y nói:
– Đây là tiền anh kiếm được mấy tháng nay, cho tiểu công chúa của chúng ta mua
đồ chơi đấy.
Song Song hỏi:
– Có phải anh kiếm thật không ?
Cao Lập lớn tiếng nói:
– Dĩ nhiên, vì em, anh không bao giờ đi ăn trộm, lại càng nhất định không ăn
cướp.
Thần sắc của Song Song càng ôn nhu, cô đưa tay lên, vuốt ve trên má y, dịu dàng
nói:
– Em có một người đàn ông như anh, em thật là, thật là hãnh diện.
Cao Lập nhìn cô chăm chú, gương mặt trắng bệch, tiều tụy, lãnh đạm của y bỗng
lộ ra vẻ sung sướng hạnh phúc, bao nhiêu ủy khúc công đả bên ngoài kia, bây giờ đã
quên mất sạch không còn gì nữa.
Tiểu Vũ trước giờ chưa từng thấy qua biểu cảm như vậy, càng chưa từng nghĩ rằng
thứ biểu cảm đó có thể có trên gương mặt của y. Đến đây, y làm như bỗng biến thành
một người khác hẳn hoàn toàn. Tuy Song Song không thấy được biểu cảm trên gương
mặt y, nhưng hiển nhiên cô cảm nhận được.
Vì vậy chính cô cũng cảm thấy hoàn toàn hạnh phúc và toại nguyện.
Còn ai nói bọn họ không xứng đôi chăng ?
Tiểu Vũ bỗng nhiên cũng thấy cô rất đẹp.
Một người đàn bà chỉ cần làm cho người đàn ông của họ sung sướng hạnh phúc,
dù có gì khác khiếm khuyết, cũng chẳng có gì quan hệ cả.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Song Song bỗng đỏ mặt lên, cười nói:
– Không phải lúc nãy anh nói có đem bạn lại sao ?
Cao Lập cũng cười nói:
– Em xem đấy, anh vừa thấy em, lập tức đã choáng váng đầu óc, ngay cả bạn bè
cũng quên hết.
Song Song nói:
– Anh nói vậy trước mặt người ta, không sợ bị cười cho sao ?
Cao Lập nói:
– Sao y cười mình được, tên tiểu tử này nhất định đang ganh tức với mình muốn
chết luôn !
Y nhìn Tiểu Vũ, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn.
Tiểu Vũ thở ra nói:
– Anh cứ nói trước mặt tôi, tiểu công chúa của anh là một mỹ nhân, hiện tại tôi
mới biết anh là con quỷ dối trá.
Cao Lập biến hẳn sắc mặt, ráng sức nháy mắt lia lịa, vừa nói:
– Tôi gạt anh chỗ nào đâu ?
Tiểu Vũ nói:
– Trên đời này làm gì có mỹ nhân như cô ấy vậy ? Cô ấy thật ra là tiên nữ trên
trời.
Cao Lập cười phì.
Song Song cũng cười lên.
Tiểu Vũ đấm vào vai Cao Lập một cái, cười nói:
– Nói thật anh biết, tôi rất ngưỡng mộ cái tên côn đồ nhà anh, anh có chỗ nào
xứng với cô ấy đâu.
Cao Lập cố ý thở ra nói:
– Nói thật với anh, tôi thật không xứng với nàng, chỉ tiếc là nàng lại đi thích tôi.
Song Song cười ngặt nghẽo nói:
– Lại mà xem ông này, sao mà mặt mày càng lúc càng dày.
Cao Lập nói:
– Anh học ở cái tên tiểu tử này đấy.
Ba người đồng thời cười lớn, Tiểu Vũ bỗng phát giác ra, mình chưa từng được vui
vẻ như thế này bao giờ.
Song Song đi ngủ rất sớm, ăn cơm xong là Cao Lập dìu cô lên giường, y còn đắp
chăn giùm cô.
Cô làm như là một đứa bé được nuông chiều quá đáng, chuyện gì cũng phải bắt
người khác làm giùm cho mình !
Nhưng cô cũng cho người khác lại cảm giác sung sướng.
Hiện tại, tinh tú đã hiện ra.
Cao Lập và Tiểu Vũ bày một tấm chiếu bằng ra giữa đám hoa, yên lặng nằm ngửa
ra giữa trời.
Số lần đọc: 20422
