– Bởi vì tôi còn đợi uống ly rượu mừng của Cao Lập trước đã.
Rượu bày lên bàn.
Mỗi một người tâm tình khích động, hình như đều thích đi tìm rượu uống.
Thu Phong Ngô nâng ly lên than thở:
– Anh hùng là anh hùng, vĩnh viễn không bao giờ già đi, thật không ngờ rằng Đại
Lôi Thần đến bây giờ vẫn còn cái hào khí nam nhi đội trời đạp đất đó.
Cao Lập than thở:
– Nhưng mấy năm nay, lão trải qua những ngày tháng quá khổ, tôi hầu như chưa
thấy lão cười bao giờ.
Thu Phong Ngô cười nói:
– Nhưng lúc lão nghĩ đến lúc anh mời chúng tôi uống rượu mừng, lão sẽ cười thôi.
Cao Lập nói:
– Vì vậy ly rượu này tôi càng không mời không được.
Thu Phong Ngô nói:
– Tôi cũng không uống không được.
Cao Lập cười nói:
– Trên đời này còn có mấy người mời được Đại Lôi Thần và thiếu trang chủ của
Khổng Tước sơn trang uống rượu mừng của y ?
Thu Phong Ngô uống một hơi cạn ly rượu, y bỗng đặt mạnh ly rượu xuống nói:
– Tôi không phải là thiếu trang chủ của Khổng Tước sơn trang.
Cao Lập ngạc nhiên hỏi:
– Anh không phải sao ?
Thu Phong Ngô nói:
– Tôi không phải, vì tôi không xứng đáng.
Y lại rót đầy một ly rượu thở dài nói:
– Tôi chỉ đáng làm một tên kiếm tử thủ trong một tổ chức giết người.
Cao Lập thở ra nói:
– Thật tình tôi cũng không ngờ được, sao anh lại gia nhập “Mười Lăm Tháng Bảy” ?
Thu Phong Ngô nhìn đăm đăm vào ly rượu, y chầm chậm nói:
– Bởi vì tôi khinh thường Khổng Tước Linh, xem thường thanh danh có được nhờ
ám khí, tôi không muốn cả đời sống dưới cái bóng của Khổng Tước Linh, như đứa bé
núp dưới yếm phần của bà mụ, đứa bé không làm nên nổi gì.
Cao Lập nói:
– Vì vậy anh tính chỉ nhờ vào bản lãnh của mình, kiếm lấy cho mình cái thanh danh.
Thu Phong Ngô gật gật đầu, y cười khổ nói:
– Bởi vì tôi phát hiện ra, người giang hồ tôn kính Khổng Tước sơn trang, không
phải vì họ tôn kính người trong sơn trang, mà là tôn kính ám khí của chúng tôi, nếu
không có Khổng Tước Linh, họ coi chúng tôi làm như không đáng giá một đồng.
Cao Lập nói:
– Không ai nghĩ như vậy.
Thu Phong Ngô nói:
– Nhưng tôi không thể không nghĩ như vậy, tôi gia nhập “Mười Lăm Tháng Bảy”
vốn là để tìm hiểu triệt để tổ chức đó, tôi vẫn đang chờ đợi cơ hội.
Y lại thở ra một tiếng nói:
– Nhưng về sau tôi mới phát hiện, dù có hiểu rõ “Mười Lăm Tháng Bảy”, cũng
không ích lợi gì !
Cao Lập hỏi:
– Tại sao ?
Thu Phong Ngô nói:
– Bởi vì cái tổ chức “Mười Lăm Tháng Bảy” bản thân của nó, cũng chỉ bất quá là
một cái hình nộm thế thôi, phía sau nó hiển nhiên còn có một lực lượng thần bí còn
mạnh mẽ hơn chỉ huy nó, chi phối nó.
Cao Lập chầm chậm gật gật đầu, gương mặt y cũng biến thành trầm trọng, y hỏi:
– Anh không suy ra được ai chỉ huy nó ?
Ánh mắt của Thu Phong Ngô lấp loáng, y hỏi:
– Anh đã đoán ra được ?
Cao Lập nói:
– Ít nhất cũng đoán ra được bảy phần.
Thu Phong Ngô hỏi:
– Ai ?
Cao Lập ngần ngừ một lát, rốt cuộc chầm chậm nói ra ba chữ:
– Thanh Long Hội.
Thu Phong Ngô lập tức đập mạnh tay xuống bàn một cái, nói:
Số lần đọc: 20421
