Rốt cuộc y đã gặp Song Song. Ấn tượng đầu tiên ấy, y tin rằng cả đời mình sẽ khó
mà quên cho được.
Song Song đang nằm dựa trên giường, bàn tay đang nằm trên tấm chăn mỏng,
còn trắng hơn cả tấm vải trải giường, trắng muốn trong suốt.
Cánh tay của cô nhỏ bé mà yếu đuối, như của một đứa bé, thậm chí còn nhỏ hơn
cả đứa bé.
Cặp mắt của cô rất lớn, nhưng lại mông lung không có tinh thần. Gương mặt của
cô lại càng kỳ quái.
Không ai có thể hình dung gương mặt cô ra làm sao, thậm chí không ai có thể
tưởng tượng ra.
Đấy không phải là xấu xí, cũng không phải tàn khuyết, mà giống như một chiếc
mặt nạ của người đàn bà đẹp bị người thợ làm hư đi, một cái mặt nạ mỹ nhân bị biến
đổi mất hình dạng.
Người đẹp, làm Cao Lập không tiếc mạng sống hy sinh nhất thiết, không những là
một người phát triển không hoàn toàn, còn là một kẻ mù.
Trong phòng bày biện đầy hoa tươi, để đầy những đồ chơi, đồ con nít chế tạo
bằng gỗ rất tinh xảo.
Những thứ đồ tinh xảo, dĩ nhiên đều là thứ trân quý.
Hoa mới hái, tươi đẹp và thơm ngát, càng làm cho chủ nhân căn phòng thêm tội
nghiệp và buồn cười.
Nhưng gương mặt của cô, hoàn toàn không có chút gì là tự ti tự thương hại mình,
ngược lại còn đầy vẻ sung sướng và tự tin.
Dáng dấp ấy hoàn toàn in hệt như một mỹ nhân chân chính. Bởi vì cô biết hết cả
đàn ông trên thế gian này đang len lén nhìn cô đầy vẻ ngưỡng mộ.
Tiểu Vũ hoàn toàn si ngốc ra.
Cao Lập thì đã giang hai tay ra, chạy lại nhẹ nhàng ôm lấy cô, y dịu dàng nói:
– Người đẹp của anh, công chúa của anh, em có biết anh nhớ em, nhớ đến muốn
điên lên rồi không ?
Câu nói ấy quả thật trơ trẽn quá chừng, trơ trẽn cơ hồ làm người ta muốn mửa ra.
Nhưng gương mặt của Song Song lại càng sáng rực lên, cô đưa tay lên nhè nhẹ vỗ
vào đầu y.
Xem thái độ của cô đối với y, hình như cô xem y như con mình. Cao Lập hình
như cũng đã biến thành một đứa bé thật, hình như không còn chuyện gì trên đời này
khoan khoái bằng cô vỗ vào đầu mình.
Song Song cười ngặt nghẽo nói:
– Cái anh xảo quỷ này, anh mà nghĩ đến em, tại sao còn không chịu về sớm hơn
một chút ?
Cao Lập cố ý thở ra nói:
– Dĩ nhiên anh đã muốn về sớm rồi, tiếc là anh còn muốn kiếm thêm chút tiền
đem về giao cho tiểu công chúa của anh mua đồ ăn ngon, mua đồ chơi thích thú.
Song Song nói:
– Thật đấy ?
Cao Lập nói:
– Dĩ nhiên là thật, em có muốn anh móc trái tim ra cho em xem không ?
Song Song lại bật cười, cô nói:
– Em cứ tưởng anh ra ngoài bị con quỷ nào làm mê tít rồi chứ.
Cao Lập la lối om sòm lên:
– Anh mà bị ai mê hoặc ? Trên đời này còn có ai hơn được tiểu công chúa của
anh !
Song Song cười càng thêm sung sướng, nhưng cô cố ý lắc đầu nói:
– Em không tin, ngoài đó nhất định còn có người đẹp hơn em.
Cao Lập nói giọng chắc nịch:
– Không có, thật tình không có !
Y chớp chớp mắt, bỗng nói tiếp:
– Anh vốn có nghe trong hoàng thành có cô công chúa rất đẹp, nhưng sau này
anh lại đó xem, mới biết cô ta còn không bằng một nửa của em.
Song Song yên lặng nghe, cô cười thật ngọt ngào, rồi bỗng hôn lên mặt y một cái.
Cao Lập lập tức làm như sung sướng quá muốn té xỉu xuống.
Một gã nam tử hán hiên ngang bảy thước, một cô bé mù lòa tàn tật, hai người lại
chụm vào một chỗ với nhau, cùng đùa giỡn cười cợt, trơ trẽn đến thú vị.
Tình cảnh đó không những buồn cười, mà còn rất hoạt kê.
Nhưng trong lòng Tiểu Vũ lại không có tí gì là diễu cợt, ngược lại trong lòng y còn
cảm thấy vừa chua xót vừa đau đớn.
Y chỉ cảm thấy muốn khóc.
Cao Lập đã lấy trong người ra một cái hầu bao bằng da cũ kỹ, đổ ra hai ba chục
thoi vàng lên giường.
Số lần đọc: 20422
