Trong đóa hoa phảng phất có người đang khẽ hô:
– Hảo khinh công ! Thật không hổ là con nhà danh môn !
Tiểu Vũ biến sắc, y la lên một tiếng nhỏ, hỏi:
– Các hạ là ai ?
Trong tiếng la, người y đã xông vào bụi hoa, ngay chỗ phát ra tiếng động vừa rồi.
Y không thấy ai ở đó.
Trong bụi hoa, không có lấy cả một bóng người !
Ánh trăng trên tầng trời, màn đêm trầm lắng.
Cao Lập cũng rượt lại, y chau mày nói:
– Có phải người của “Mười Lăm Tháng Bảy” lại rượt tới đây nữa ?
Tiểu Vũ nói:
– E rằng không phải.
Cao Lập hỏi:
– Sao anh biết không phải ?
Tiểu Vũ không trả lời.
Biểu tình trên gương mặt của y rất kỳ quái, phảng phất có vẻ kinh ngạc, lại phảng
phất có vẻ sợ hãi.
Nếu y đã tính đúng không phải là người trong tổ chức rượt lại, tại sao y phải sợ
hãi ?
Tuy Cao Lập nghĩ không ra, y cũng không hỏi thêm.
Y biết Tiểu Vũ đã không muốn nói chuyện gì, bất cứ ai cũng khó mà hỏi cho ra.
Tiểu Vũ trầm ngâm một hồi thật lâu, y bỗng hỏi:
– Đại Tượng đâu rồi ?
Cao Lập nói:
– E là ngủ rồi.
Tiểu Vũ hỏi:
– Ngủ ở đâu ?
Cao Lập nói:
– Anh muốn tìm lão ?
Tiểu Vũ gượng cười một tiếng, nói:
– Tôi … tôi có thể đi tìm lão tán chuyện một lát được không ?
Cao Lập cười cười nói:
– Không lẽ anh không nhìn ra lão ta là người không thích chuyện trò sao ?
Ánh mắt của Tiểu Vũ loang loáng, thần sắc càng lộ vẻ kỳ quái, y chầm chậm nói:
– Không chừng lão ta thích chuyện gẫu với tôi đấy.
Cao Lập nhìn y chăm chú, một hồi thật lâu, rốt cuộc y gật gật đầu nói:
– Không chừng là vậy, trên đời này vốn có rất nhiều chuyện thật kỳ quái.
Số lần đọc: 20422
