Cao Lập nói:
– Về sau .. về sau cha mẹ nàng chết đi, trước khi chết, đem con gái duy nhất của
mình giao phó cho tôi, bọn họ không hy vọng gì tôi sẽ lấy nàng, chỉ bất quá hy vọng tôi
có thể chiếu cố nàng như một đứa em gái.
Tiểu Vũ nói:
– Nhưng anh lấy cô ấy ?
Cao Lập nói:
– Hiện tại còn chưa, nhưng sau này … sau này tôi nhất định sẽ lấy nàng.
Tiểu Vũ hỏi:
– Vì để báo ơn ?
Cao Lập nói:
– Không phải.
Tiểu Vũ hỏi:
– Anh thương cô ấy thật sao ?
Cao Lập ngần ngừ một hồi, y chầm chậm nói:
– Tôi càng không biết có phải là thương nàng thật không … Tôi chỉ biết là nàng
làm cho tôi sung sướng, làm cho tôi cảm thấy được tôi còn là một con người.
Tiểu Vũ nói:
– Nếu vậy tại sao anh còn không mau mau lấy nàng cho rồi ?
Cao Lập lại trầm mặc một hồi thật lâu, y bỗng cười cười hỏi:
– Anh có muốn uống rượu mừng của chúng tôi không ?
Tiểu Vũ nói:
– Dĩ nhiên là muốn !
Cao Lập ngồi dậy, ánh mắt của y sáng rực lên, y nói:
– Anh có chịu ở nơi đây vài bữa nữa không ?
Tiểu Vũ nói:
– Thì tôi cũng không có chỗ nào để đi.
Cao Lập đập mạnh một cái vào vai của y, nói:
– Tốt ! Tôi nhất định mời anh uống ly rượu mừng.
Tiểu Vũ nhảy bật dậy, vỗ vỗ mạnh vào vai y, nói:
– Tôi nhất định chờ uống ly rượu mừng của anh.
Cao Lập nói:
– Sáng mai tôi sẽ đi chuẩn bị với Đại Tượng.
Tiểu Vũ hỏi:
– Lão .. Lão là người như thế nào ?
Cao Lập cười phảng phất thật thần bí, y hỏi lại:
– Anh thấy sao ?
Tiểu Vũ nói:
– Tôi xem ra lão ta nhất định là một quái nhân, không những vậy, nhất định còn
có một quá khứ phi phàm.
Cao Lập hỏi:
– Anh thấy lão dùng cây búa chưa ?
Tiểu Vũ nói:
– Thấy rồi.
Cao Lập hỏi:
– Anh thấy công phu cánh tay lão ra sao ?
Tiểu Vũ nói:
– Hình như không dưới anh và tôi.
Cao Lập nói:
– Cặp mắt của anh quả thật không tệ.
Tiểu Vũ nói:
– Lão rốt cuộc là ai ? Tại sao lại đến đây ? Tại sao lại đối với anh cung kính quá
vậy ?
Cao Lập cười cười nói:
– Những chuyện đó không chừng sau này từ từ anh sẽ biết.
Tiểu Vũ hỏi:
– Tại sao bây giờ anh không nói cho tôi biết ?
Cao Lập nói:
– Bởi vì tôi đã đáp ứng với lão ta, nhất định không nói chuyện của lão cho ai nghe.
Tiểu Vũ nói:
– Nhưng tôi …
Câu nói ấy vừa chưa nói hết, thân hình của y bỗng bay bổng lên, như một mũi
tên bắn tới bụi Nguyệt Quý Hoa chỗ vách núi. Thân pháp của y nhẹ nhàng tinh xảo mà
đẹp đẽ, không những vậy còn rất đặc biệt.
Số lần đọc: 20422
