Đại Tượng chưa ngủ.
Lúc lão ra mở cửa, chân lão còn đang mang giày, cặp mắt còn chưa có vẻ ngáy
ngủ.
Không có vẻ ngáy ngủ, càng không có biểu cảm trên gương mặt. Lão nhìn bất cứ
người nào, cũng làm như đang nhìn một cục gỗ.
Cao Lập cười cười nói:
– Ông còn chưa ngủ sao ?
Đại Tượng nói:
– Người đang ngủ không biết mở cửa.
Lão nói chuyện rất chậm, rất khó khăn, làm như đã lâu lắm chưa mở miệng nói,
không quen chuyện trò.
Cao Lập lộ vẻ kinh ngạc, hiển nhiên lâu lắm y chưa nghe lão nói chuyện lần nào.
Trong phòng rất sơ sài, trừ những thứ cần thiết, không còn gì khác nữa.
Lão sống đơn giản khổ hạnh như một người tu hành.
Tiểu Vũ cảm thấy nơi đây là một cảnh tượng trái ngược rõ ràng với trong phòng
Song Song, như hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Lão già một tay khôi vĩ, cường tráng, kiên nghị, lãnh đạo này, và Song Song cũng
là hai người hoàn toàn khác nhau.
Nếu không có nguyên do thật đặc biệt, hai người như vậy không thể nào sinh
hoạt chung một nơi được.
Đại Tượng đã kéo chiếc ghế gỗ lại, nói:
– Ngồi.
Trong phòng chỉ có một cái ghế gỗ đó, vì vậy Tiểu Vũ và Cao Lập đều không ngồi.
Tiểu Vũ đứng ở khung cửa, nhìn hau háu vào lão già, y bỗng hỏi:
– Ông đã từng gặp tôi ?
Đại Tượng lắc lắc đầu.
Tiểu Vũ nói:
– Nhưng ông nhận ra tôi !
Đại Tượng lại lắc lắc đầu.
Cao Lập nhìn nhìn lão, rồi nhìn nhìn Tiểu Vũ cười nói:
– Ông ta chưa gặp qua anh, làm sao nhận ra được anh ?
Tiểu Vũ nói:
– Bởi vì ông ta nhận ra được khinh công và thân pháp của tôi.
Cao Lập hỏi:
– Khinh công và thân pháp của anh không lẽ có chỗ gì khác người ?
Tiểu Vũ nói:
– Có !
Cao Lập hỏi:
– Sao tôi nhìn không thấy ?
Tiểu Vũ nói:
– Bởi vì anh còn nhỏ tuổi.
Cao Lập hỏi:
– Không lẽ anh đã già lắm sao ?
Tiểu Vũ cười cười, y chỉ cười thôi.
Cao Lập lại hỏi:
– Dù khinh công thân pháp của anh có khác người ta, ông ta cũng chưa thấy qua.
Tiểu Vũ nói:
– Ông ta đã thấy qua.
Cao Lập hỏi:
– Thấy qua lúc nào ?
Tiểu Vũ nói:
– Lúc nãy.
Cao Lập hỏi:
– Lúc nãy ?
Tiểu Vũ lại cười cười, chẳng nói gì nừa, ánh mắt thì nhìn chăm chăm vào đôi giày
của Đại Tượng.
Số lần đọc: 20422
