Đoàn Ngọc không quen biết nhiều người lắm, nhưng người này y đại khái nhận ra
được.
Bởi vì người này chính là y.
Y nhìn bức hình trên tờ giấy, sờ sờ mặt mình, rồi cười khổ lẩm bẩm:
– Vẽ không giống lắm. Người trong hình đẹp trai hơn tôi.
Hoa Hoa Phong nhoẽn miệng cười nói:
– Chắc anh cũng không ngờ rằng, mình còn đáng giá tới năm ngàn lượng bạc nhỉ.
Đoàn Ngọc thở ra nói:
– Ai chịu bỏ ra năm ngàn lượng đi tìm tôi vậy ?
Hoa Hoa Phong nói:
– Anh không nghĩ ra thật sao ?
Đoàn Ngọc hỏi:
– Không lẽ là Thiết Thủy sao ?
Hoa Hoa Phong nói:
– Đúng rồi.
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
– Tôi với người này không có oan, không có cừu gì, thật tôi nghĩ không ra tại sao y
cứ đeo theo tôi làm phiền.
Hoa Hoa Phong nói:
– Xem ra quả thật y không chịu tha cho anh. Chắc y đã phát ra ít nhất vài ngàn tờ
giấy thưởng như thế này, nơi đây mỗi quán rượu, quán ăn, đều ít ra cũng treo vài tấm
lên tường.
Cô cười cười, nói tiếp:
– Hiện tại, trong thành Hàng Châu, còn chưa nhận được tôn dung của các hạ, e
không còn bao nhiêu người.
Đoàn Ngọc nói:
– Năm nghìn lượng bạc cũng không thể xem là quá ít.
Hoa Hoa Phong nói:
– Dĩ nhiên là không ít, vì năm ngàn lượng bạc, có những người ngay tổ tông bài vị
cũng chịu bán đứng hết.
Đoàn Ngọc nói:
– Vì vậy hiện tại, tôi không còn cách gì hơn.
Hoa Hoa Phong nói:
– Hiện tại anh khó mà đi đâu được một bước, dù không có năm ngàn lượng đó, kẻ
hung thủ giết người ai ai cũng thù hận, anh chỉ cần ra ngoài một bước, lập tức sẽ có
người lại chỗ Thiết Thủy báo tin ngay.
Đoàn Ngọc cười khổ lẩm bẩm trong miệng:
– Hung thủ giết người … ngay cả tôi cũng không nghĩ thấu làm sao tôi lại thành ra
hung thủ giết người, không lẽ đây cũng là một thứ vận khí ?
Hoa Hoa Phong nói:
– Anh nghĩ không ra thật sao ?
Đoàn Ngọc rót ra một ly rượu, uống một hơi cạn sạch.
Hoa Hoa Phong nói:
– Anh nghĩ lại xem, tốt nhất là nghĩ lại từ đầu.
Đoàn Ngọc lại rót thêm ly nữa, uống xong rồi nói:
– Hôm ấy cô thấy tôi lúc đó, tôi vừa đến nơi đây.
Hoa Hoa Phong nói:
– Sau đó rồi sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Sau đó tôi bèn tấu xảo gặp ngay chuyện đó, Hoa Dạ Lai cũng tấu xảo xuất hiện
hôm đó.
Hoa Hoa Phong nối lời:
– Sau đó anh bèn theo cô ta đến phòng riêng của cô ta.
Đoàn Ngọc nói:
– Lúc tôi trở ra, tấu xảo gặp phải cái gã Kiều lão tam chuyên môn thích xen vào
chuyện người khác.
Hoa Hoa Phong nói:
– Y bèn kêu anh đến chùa Phong Lâm tìm gã đạo sĩ họ Cố.
Đoàn Ngọc nói:
– Tôi vốn chưa chắc đã tìm ra được, nhưng tấu xảo lại gặp phải cô.
Hoa Hoa Phong nói:
– Tôi tấu xảo biết chùa Phong Lâm ở đâu.
Đoàn Ngọc nói:
Số lần đọc: 20707
