Vương Phi hỏi:
– Ai ?
Thiết Thủy không trả lời, y chỉ chầm chậm ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén chầm
chậm đi qua gương mặt mỗi người.
Ánh mắt này như một lưỡi đao, lưỡi đao giết người !
Thanh long đao !
Lòng bàn tay của mỗi người đều bất giác rướm đầy mồ hôi lạnh.
Chính ngay lúc đó, trong bụi hoa bỗng có một người bước nhanh lại, lớn tiếng nói:
– Tìm được thuyền hoa của Hoa Dạ Lai rồi.
Người này đầu trọc, mặt rỗ, mày rậm mắt to, chính là gã hòa thượng bị Đoàn
Ngọc đánh rớt xuống nước hôm qua.
Thiết Thủy nói:
– Thuyền hoa ở đâu ?
Gã hòa thượng nói:
– Ở ngay mé trường đề bên này.
Y thuận tay chỉ về phía sau một cái, ngón tay của y hình như đang run rẩy không
ngớt.
oOo
Ngoài trường đề.
Một chiếc thuyền hoa không người, đang lắc lư trong làn sóng xanh.
Cái mui màu xanh lục, lan can màu đỏ đậm, song cửa có vẽ hoa, bức mành trúc
Tương Phi vén một nửa lên.
Người ngồi bên song nhỉ ?
Xuân sắc đang nồng, dù thuyền trên hồ đang qua lại tấp nập, nhưng không một
chiếc thuyền nào dám chèo lại gần chiếc thuyền hoa này.
Bao nhiêu du thuyền đều ngừng lại ở xa thật xa, người trên thuyền trố mắt ra nhìn
chiếc thuyền hoa, ánh mắt lộ đầy vẻ kinh hoàng sợ hãi, phảng phất như đang xem
chiếc thuyền này là một thứ thuyền ma, trên thuyền có đầy những tai họa, những điều
bất tường.
Bỗng nhiên, một chiếc thuyền nhẹ xé nước chạy lại hướng chiếc thuyền hoa.
Thiết Thủy đang chống hai tay vào sườn, đứng bất động trơ trơ trước mũi thuyền,
chiếc áo bào màu đen bay phần phật trong gió, cách thuyền hoa còn có tới bốn trượng,
người y đã tung lên, xem ra trên mặt nước xanh bỗng có một đóa mây đen đang lướt
qua, một hơi bốn trượng, người y đã hạ xuống nhẹ phiêu phiêu trên thuyền.
Những người trên các du thuyền nhịn không nổi cất tiếng hoan hô cả lên.
Trong tiếng hoan hô rầm rộ, Đoàn Ngọc cũng tung người nhảy qua theo.
Y không phải cố ý muốn biểu diễn tài năng.
Y chỉ bất quá nóng một chút muốn xem thử trên thuyền hoa đã xảy ra chuyện gì
làm người ta sợ hãi.
Y đã thấy hết.
Vừa nhảy lên tới thuyền hoa, y đã lập tức thấy ngay.
Trong khoang thuyền trang trí rất thanh nhã, bốn bức tường đều có dán giấy trắng
như tuyết, làm cho khoang thuyền xem ra như một cái động tuyết vậy.
Trên tường giấy trắng tinh như tuyết, hôm nay lại điểm thêm chuổi hoa mai.
Hoa mai được vẽ bằng máu tươi.
Một người đang đứng dưới hoa mai, đầu gục xuống thấp, gương mặt hình như đã
khô héo, thất khiếu đều có máu chảy ra và đông lại, một lưỡi đao cắm vào rành rành
trên ngực, hình như bị người ta cắm cứng vào trong tường.
Thanh đao có tua màu hồng, gió từ song cửa thổi vào, ánh đao màu đỏ như máu
lấp loáng qua lại trong gió.
Thiết Thủy rút đao ra.
Đao đã bị cắm cứng vào trong vách tường, y phải dùng sức, mới rút ra được.
Máu đã khô.
Máu còn chưa khô hẳn, còn có một giọt.
Giọt máu chầm chậm chảy từ mũi đao xuống, lưỡi đao lại sáng lên như làn thu
thủy.
Thanh đao sáng làm sao.
Thiết Thủy nhìn chăm chú vào lưỡi đao, một hồi thật lâu, bỗng lớn tiếng khen
một câu:
– Hảo đao !
Vương Phi cũng theo vào, cũng khen lên:
– Quả thật là một thanh đao tốt.
Thiết Thủy hỏi:
Số lần đọc: 20707
