2. Bích Ngọc Đao – Hồi 2 – Huyết Tửu

Nơi đây cũng có một căn nhà thật tinh trí, cơ hồ cũng giống như cái nơi Hoa Dạ
Lai đem y lại.
Nơi này lại là chỗ Hoa Hoa Phong đưa y lại. Đàn bà hình như có biện pháp hơn
đàn ông sao đó.
Hiện tại Hoa Hoa Phong đang ở bên trong thay đồ.
Hoa Hoa Phong còn chưa bắt đầu thay y phục.
Đồ ướt cô đã cởi hết ra, nhưng cô còn đang si người đứng ở đó, si người ra như kẻ
ngốc.
Phía trước có một cái gương bằng đồng trang điểm rất lớn, cô đứng trước gương,
nhìn vào người mình.
Cô không còn là một đứa bé.
Ngực của cô đã nhô cao, eo của cô rất nhỏ, hai cái đùi dài mà thẳng, nước da cô
trắng nõn nà trơn láng còn hơn là lụa. Chính ngay cả cô, cô cũng khó mà tìm trên
người mình một chỗ tỳ vết nào, chính ngay cả cô lúc nhìn chính cô trong gương cũng
có lúc rung động cả lên.
Đoàn Ngọc mà nhìn thấy, trong lòng y sẽ cảm thấy thế nào nhỉ ?
Bàn tay của Hoa Hoa Phong nhẹ nhàng, chầm chậm, vuốt nhẹ từ trên ngực xuống
dưới …
Cửa sổ đã đóng chặt, bức màn đã kéo xuống.
Cô bỗng cảm thấy toàn thân đều nóng cả lên.
Cô cấm mình không được nghĩ tiếp, cấm bàn tay mình không được động đậy.
Năm nay cô chỉ mới mười bảy tuổi.
Mười bảy tuổi, không phải chính là cái tuổi thần kỳ nhất, kỳ diệu nhất trong một
đời người sao ?
Hoa Hoa Phong rốt cuộc đã mặc y phục vào, bước ra khỏi phòng. Cô thay bộ đồ
dài màu xanh lục, cắt xén vừa bó vào thân một chút, vừa đủ làm cho thân hình của một
cô gái mười bảy tuổi mới lớn lên trông càng thêm đẹp.
Đấy là cái kiểu tân thời nhất của các cô thiếu nữ thời bấy giờ.
Nước da của cô vốn đã mịn màng rồi, bây giờ cô lại thoa thêm một lớp phấn thật
mỏng.
Dĩ nhiên cô trông còn đẹp hơn lúc nãy nhiều lắm, cũng đẹp hơn xa lúc cô cải
dạng nam trang.
Cô làm dáng vốn đặc biệt cho Đoàn Ngọc thấy … Ai nói đàn bà thích trang điểm
cho mình ? Người nói câu đó, nhất định còn chưa hiểu đàn bà cho lắm.
Thật ra, các cô bé trang điểm vào, nhất định là để cho người con trai các cô yêu
mến nhìn vào.
Chỉ tiếc là Đoàn Ngọc hiện tại ngược lại chẳng nhìn vào cô, y đang nhìn vào cái
rương.
Cái rương làm bằng gỗ thượng hạng, niền bằng đồng, cái khóa cũng làm bằng
đồng.
Cái rương rất kiên cố, cái khóa cũng rất chắc, bất cứ ai muốn mở rương ra xem,
đều không phải dễ làm được.
Đoàn Ngọc suy nghĩ một lúc, miệng lẩm bẩm:
– Trước giờ cô đã thấy qua loại rương này bao giờ chưa ?
Hoa Hoa Phong nói:
– Chưa.
Đoàn Ngọc nói:
– Tôi có thấy qua, loại rương này thông thường kẻ phú quý dùng để đựng đồ lụa là
tranh vẽ bức thiệp, đồ trang sức, châu báu.
Hoa Hoa Phong nói:
– Sao ?
Đoàn Ngọc nói:
– Vì vậy cái loại rương này thông thường được canh giữ rất cẩn thận, tại sao lại lọt
xuống đáy hồ ?
Hoa Hoa Phong bỗng cười nhạt nói:
– Không chừng trong rương này chỉ bất quá có một thây người, anh ít ít đi cái
chuyện mơ mộng ham tiền của anh.
Cô đã đi qua đi lại trước mặt Đoàn Ngọc hai lần rồi, Đoàn Ngọc còn chưa ngẩng
đầu lên nhìn cô lần nào.
Thật tình cô đã thấy nổi nóng lên quá rồi.
Đoàn Ngọc trầm ngâm một hồi, rồi lại cười nói:
– Đúng vậy, trong rương không chừng có đựng một người trong đó thật, nhưng là
một người sống, không phải là chết.
Hoa Hoa Phong cười nhạt nói:
– Anh còn đang mơ mộng chuyện gì nữa ?

   Số lần đọc: 20707

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả