2. Bích Ngọc Đao – Hồi 2 – Huyết Tửu

– Tôi nói rồi, cái rương đó còn lớn hơn cái rương này nữa.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi nhìn nhìn cái rương trước mặt nói:
– Cái rương này cũng không nhỏ.
Đoàn Ngọc nói:
– Quả là không nhỏ, nếu muốn giấu một người trong đó, cũng không phải là
chuyện gì khó khăn.
Hoa Hoa Phong nói:
– Chuyện cố sự của anh còn chưa kể xong.
Đoàn Ngọc nói:
– Về sau, cái vị thiên kim tiểu thơ ấy vì cảm kích cái ơn cứu mệnh của gã thợ săn
trẻ tuổi, bèn lấy anh ta làm chồng.
Hoa Hoa Phong cười nhạt nói:
– Không chừng là vậy. Bất quá chỉ vì cô ta không còn nơi nào nương tựa, đành
phải lấy y thôi.
Đoàn Ngọc cười nói:
– Không chừng là vậy thật, tôi chỉ biết cô ta lấy y thật.
Hoa Hoa Phong hỏi:
– Còn hai gã hòa thượng ?
Đoàn Ngọc nói:
– Bọn họ về sau cũng không lại xem hai gã hòa thượng ra sao, chỉ bất quá nghe
nói trong thành có xảy ra một chuyện quái lạ.
Hoa Hoa Phong hỏi:
– Chuyện gì quái lạ ?
Đoàn Ngọc nói:
– Hôm đó khách sạn lớn nhất trong thành có hai người mặc áo quần mới, đội mũ
mới lại tá túc, còn có đem theo cái rương thật lớn.
Hoa Hoa Phong hỏi:
– Có phải là cái rương đó ?
Đoàn Ngọc không trả lời vào câu hỏi, y lại tiếp tục:
– Bọn họ mướn một cái phòng lớn nhất, còn đòi rất nhiều rượu thịt, rồi đóng cửa
phòng lại, dặn đi dặn lại tiểu nhị trong khách sạn, bất kể nghe thấy tiếng động gì cũng
đều không được lại quấy nhiễu bọn họ.
Hoa Hoa Phong hằn học nói:
– Hai gã hòa thượng gian tặc, thật không phải là thứ tốt lành.
Đoàn Ngọc nói:
– Về sau tiểu nhị quả nhiên nghe trong phòng bọn họ vọng ra tiếng động thật kỳ
quái, tuy không dám lại hỏi, nhưng cũng nhịn không nổi muốn lại ngoài cửa nhìn xem
động tĩnh ra sao.
Hoa Hoa Phong hỏi:
– Y thấy gì ?
Đoàn Ngọc nói:
– Y chờ không bao lâu, bèn thấy một con gấu lớn xông ra khỏi phòng, khóe miệng
còn có đầy vết máu tươi, đợi con gấu chạy ra xong rồi, y mới dám vào trong phòng xem
xét.
Y thở ra một hơi, rồi nói tiếp:
– Trong phòng dĩ nhiên là bị đập nát tung tóe loạn xạ, không những vậy còn có
hai gã hòa thượng nằm chết ở đó, trên mặt còn lộ vẻ kinh hoàng sợ hãi không sao nói
được.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi cười nói:
– Bọn họ dĩ nhiên là nằm mộng cũng không ngờ được rằng trong rương đó, người
đẹp đã biến thành một con gấu lớn.
Đoàn Ngọc cười nói:
– Người khác dĩ nhiên càng không ngờ được tại sao bọn họ lại đem giấu con gấu
lớn đó vào trong rương, vì vậy chuyện này trước giờ vẫn là một nghi án, chỉ có vợ
chồng gã thợ săn mới biết được trong đó bí mật ra thế nào.
Y cười cười rồi nói tiếp:
– Bọn họ vẫn còn giữ kín bí mật ấy, vẫn còn sống hạnh phúc cho đến lúc bạc đầu,
không những vậy, còn sống rất giàu có, bởi vì những của cải bọn hòa thượng đó cướp
được, đều giấu trong rương.
Hoa Hoa Phong lộ vẻ sung sướng trên mặt, cô mỉm cười nói:
– Chuyện cố sự này thú vị lắm.
Đoàn Ngọc cười cười nói:
– Vì vậy đến bây giờ tôi vẫn còn chưa quên.
Hoa Hoa Phong dùng đuôi mắt liếc y, hỏi:
– Có phải anh rất hâm mộ anh chàng thợ săn trẻ tuổi ấy ?

   Số lần đọc: 20707

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả