2. Bích Ngọc Đao – Hồi 2 – Huyết Tửu

Hiện tại bất cứ Hoa Hoa Phong nói gì, y cũng không nghe được. Chỉ tiếc là y vẫn
không phải là cá, sớm muộn gì y cũng phải trồi đầu lên.
Hoa Hoa Phong đang cắn môi, đứng chờ trên đó.
Chờ cả nửa ngày, vẫn còn chưa thấy y trồi đầu lên.
– Tên tiểu tử này không lẽ bị trật gân, lên không được sao ?
Hoa Hoa Phong vốn là người nóng tính, cô nhịn không nổi lại chúi đầu xuống
nước, lần này cô tìm ra Đoàn Ngọc ngay.
Y đang lấy sức kéo một đám bùn đất cỏ cây từ dưới đáy hồ lên.
Hiện tại nếu ở trên mặt nước, Hoa Hoa Phong dĩ nhiên sẽ không để lỡ cơ hội,
“người điên”, “kẻ khùng”, những thứ biệt danh đó gọi ra một hơi cho y nghe.
May mà nơi đây là dưới nước, vì vậy cô chỉ còn nước trơ mắt nhìn. Cô bỗng phát
hiện ra, y đang kéo không phải là đám cỏ, mà là một cái rương.
Trên rương có cây cỏ bùn đất bây giờ đã rớt lại xuống nước. Cái rương xem ra còn
rất mới, chất liệu cũng rất tốt, trên mặt còn có niền bằng đồng, đồng còn rất bóng
loáng, hiển nhiên mới bị chìm trong nước không bao lâu.
Bất cứ ai cũng nhìn ra được, những cái rương như thế này nhất định không thể có
y phục gối mền rách nát gì trong đó.
Một cái rương như vậy, tại sao lại chìm dưới đáy hồ nhỉ ? Tại sao không có ai lại
tìm ?
Hoa Hoa Phong lập tức cũng giúp Đoàn Ngọc kéo.
Cô vốn đã là người rất hiếu kỳ, gặp phải chuyện thế này, dĩ nhiên cô không thể
bỏ qua.
Trong cái rương có đựng những gì ? Có phải là chứa đựng một bí mật rất lớn lao ?
Nếu có người không để cho cô mở ra xem thử, cô không liều mạng với người đó
mới là chuyện lạ.
oOo
Nơi đây cũng gần bờ hồ lắm, không mất bao lâu, bọn họ đã đem được rương lên
bờ.
Hoa Hoa Phong bấy giờ mới thở phào một hơi, nói:
– Cái rương này thật là nặng.
Đoàn Ngọc nói:
– Quả thật không nhẹ lắm.
Hoa Hoa Phong nói:
– Do đó, cái rương này nhất định không phải là trống lỗng.
Đoàn Ngọc gật gật đầu.
Hoa Hoa Phong nói:
– Anh đoán xem trong đó có đựng gì ?
Đoàn Ngọc cười nói:
– Tôi chẳng có thiên lý nhãn, cũng không phải Gia Cát Lượng.
Hoa Hoa Phong chớp mắt nói:
– Vậy thì tại sao anh không thử mở ra xem đi ?
Đoàn Ngọc nói:
– Gấp làm gì. Cái rương này có biết chạy đi đâu mà sợ.
Nhưng Hoa Hoa Phong đã nóng mặt nói:
– Anh còn chờ gì nữa ?
Đoàn Ngọc cười cười nói:
– Ít ra cũng phải chờ chúng ta đi kiếm nơi nào thay y phục trước đã.
Y còn chưa nói hết câu, Hoa Hoa Phong đã đỏ mặt lên.
Cô rốt cuộc đã thấy mình đang thế nào.
Một người đàn bà nếu chỉ mặc trên người có bộ y phục rất mỏng manh, bộ y
phục đó lại đang ướt nữa, thì mô dạng cô ra sao, thật tình là không thích hợp cho đàn
ông nhìn lắm.
Hiện tại Đoàn Ngọc lại cứ nhìn cô, nhìn cái chỗ y không nên nhìn nhất.
Cái ý nghĩ đầu tiên trong đầu cô, là mau mau nhảy xuống nước, ý nghĩ kế tiếp chỉ
bất quá là nghĩ nghĩ thôi.
Toàn thân của cô làm như bị nhìn cho mềm cả ra, tối đa chỉ có thể núp về phía
sau cái rương, mặt đỏ lên, miệng thì mắng nhỏ:
– Cái cặp mắt gian tặc của anh sao không chịu đi nhìn chỗ nào tốt tốt một chút !
Nơi đây là một chỗ thật tốt.
Ngay cả Đoàn Ngọc cũng không ngờ được, ở một nơi hoang sơ như thế này, lại có
một chỗ tốt như vậy.

   Số lần đọc: 20707

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả