– Không cho.
Đoàn Ngọc thở ra nói:
– Thật ra tên tiểu tử này xem cũng không tệ tí nào, vị tất đã không xứng đôi với cô.
Hoa Hoa Phong cũng thở ra nói:
– Chỉ tiếc là người này cũng có cái tật như anh vậy.
Đoàn Ngọc hỏi:
– Tật gì ?
Hoa Hoa Phong nói:
– Tật si ngốc.
Cô ôm miệng cười, rồi nói tiếp:
– Nếu một người không có cái bệnh si ngốc, thì sao lại bị người ta bỏ vào rương
được !
Đoàn Ngọc cũng thở ra một hơi, lần này y thở ra thật.
Hiện tại y quả thật có cảm giác như vậy, cảm thấy chính mình cũng bị người ta
bỏ vào trong rương, không những vậy còn sắp chìm xuống nước ngay bây giờ.
Khổ não nhất là, cho đến bây giờ, y còn chưa biết mình bị người ta bỏ vào rương
bằng cách nào.
Hoa Hoa Phong đảo quanh ánh mắt, cô lại hỏi:
– Anh nghĩ xem y làm sao bị người ta bỏ vào trong rương ?
Đoàn Ngọc than thở một hồi, lắc lắc đầu.
Hoa Hoa Phong nói:
– Không biết có phải y cũng giống như anh, người khác nói gì, y cũng đều tin cả.
Đoàn Ngọc chỉ còn nước cười khổ.
Hoa Hoa Phong lại nói tiếp:
– Xem ra đây nhất định là có người giết người cướp của gì đây.
Đoàn Ngọc nói:
– Sao ?
Hoa Hoa Phong nghiêm mặt nói:
– Trước tiên giết người cướp của, sau đó là hủy diệt tung tích. Xem ra người này
quả thật là con nhà giàu, bộ đồ lót y mặc trên người, không phải là thứ người bình
thường có thể có được.
Hoa Hoa Phong lại nói tiếp:
– Không ngờ trên Tây hồ còn có cường đạo, đợi người nay tỉnh lại, chúng ta phải
hỏi thử y xem, bọn cường đạo ấy ở đây.
Cô không hề phải đợi lâu, người này lập tức đã tỉnh lại.
Y thấy mình bỗng đang ở một nơi xa lạ, dĩ nhiên cảm thấy rất kinh ngạc.
Nhưng y trấn tĩnh lại được ngay.
Nếu là người khác, trong hoàn cảnh này, vừa tỉnh lại nhất định sẽ có nhiều
chuyện để hỏi bọn Đoàn Ngọc.
Nhưng y thì ngay cả một câu cũng không mở miệng ra hỏi, thậm chí ngay cả
tiếng “cám ơn” cũng không buồn thốt.
Người ta cứu mạng y, y ngược lại cho rằng người ta nhiều chuyện.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi hỏi y:
– Anh có biết tại sao anh lại ở nơi đây không ?
Người này nhìn cô một thoáng, lắc nhẹ đầu.
Hoa Hoa Phong nói:
– Đấy là anh được chúng tôi cứu anh từ trong một cái rương ra. Cái rương này vốn
đã chìm dưới đáy hồ.
Nếu đổi lấy người khác, nghe thấy mình vừa ở trong rương ra, dĩ nhiên phải giật
cả mình lên.
Nhưng người này ngay cả chớp mắt cũng không thấy chớp một cái.
Hoa Hoa Phong nói:
– Anh làm sao mà bị bỏ vào trong rương vậy ? Có phải có người hại anh không ?
Người này vẫn còn ngậm miệng, ánh mắt thì đã đưa qua hướng Đoàn Ngọc.
Hoa Hoa Phong nói:
– Cái người anh đang nhìn đó, họ Đoàn, tên là Đoàn Ngọc, là một người rất có
bản lãnh, nếu anh nói cho y biết ai hại anh, nhất định y sẽ giúp anh hả giận ngay.
Người này không những câm miệng lại, ngay cả mắt cũng nhắm lại luôn.
Hoa Hoa Phong nhịn không nổi lớn tiếng nói:
– Không lẽ anh là một người câm sao ?
Người này xem ra không những là người câm, mà còn là một người điếc.
Hoa Hoa Phong thở ra nhìn Đoàn Ngọc, cô cười khổ nói:
– Chúng ta lầm rồi.
Đoàn Ngọc hỏi:
Số lần đọc: 20707
