– Ngươi có nhận ra thanh đao này không ?
Vương Phi lắc lắc đầu.
Thiết Thủy bỗng quay phắt người lại, trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc, hỏi từng tiếng
một:
– Còn ngươi ? Ngươi có nhận ra thanh đao này không ?
Đoàn Ngọc đã biến hẳn sắc mặt từ lâu.
Y đã sớm nhận ra được thanh đao này.
Thiết Thủy lạnh lùng nói:
– Dĩ nhiên là ngươi phải nhận ra, nếu ta nhìn không lầm, thanh đao này là Bích
Ngọc Thất Tinh đao của nhà họ Đoàn !
Đây quả thật là Bích Ngọc Thất Tinh đao của nhà họ Đoàn ! Cũng là thanh đao
Đoàn Ngọc đã đánh mất trong khuê phòng của Hoa Dạ Lai.
Ngay kế lưỡi đao gần chỗ bén nhất, có khắc tiêu ký của họ Đoàn.
Ánh mắt của Thiết Thủy còn bén hơn cả lưỡi đao, y trừng mắt nhìn Đoàn Ngọc
hỏi:
– Ngươi có biết người này là ai không ?
Đoàn Ngọc lắc lắc đầu.
Thật tình y không nhận ra người này.
Gương mặt của người này tuy đã khô héo, méo mó, nhưng còn thấy được lúc sinh
tiền là một người thanh niên rất thanh tú, mặc y phục cũng rất giảng cứu.
Đao đã rút ra rồi, người y tuột chầm chậm theo bờ tường xuống, phảng phất như
đang ngẩng mặt lên nhìn vào Đoàn Ngọc, cặp mắt lồi ra, đầy vẻ phẫn nộ oan ức không
sao tả được.
Y chết thật quá thê thảm, không những vậy còn không nhắm mắt được.
Đoàn Ngọc bỗng suy đoán được người này là ai.
Không phải y nhìn từ mặt người này mà đoán ra được, y nhìn từ mặt Nghiêm Cửu.
Chỉ trong khoảng khắc đó, Nghiêm Cửu tựa như đã già đi mất mười tuổi, cả người
ông ta đều mất cả sức lực.
Ông ta tựa người vào tường, phảng phất hình như cũng muốn ngã ầm ra.
Người thanh niên chết thảm dưới lưỡi đao kia, không phải là con của ông là
Nghiêm Tiểu Vân sao ?
Trái tim của Đoàn Ngọc đã chìm xuống.
Thiết Thủy trừng mắt nhìn y, nói:
– Ngươi đến Giang Nam, dĩ nhiên là lại Bảo Châu sơn trang cầu thân phải không ?
Đoàn Ngọc chỉ còn nước thừa nhận.
Thiết Thủy nói:
– Vì vậy ngươi cho là chỉ cần giết y, là không còn ai tranh giành được với ngươi.
Đoàn Ngọc nói:
– Tôi … tôi ngay cả gặp còn chưa gặp y bao giờ.
Thiết Thủy nói:
– Giết người chỉ cần dùng đao, không cần dùng mắt.
Y rung thanh đao trong tay lên, gằn giọng nói:
– Thanh đao này có phải là của ngươi không ?
Đoàn Ngọc nói:
– Phải, nhưng kẻ dùng thanh đao này giết người, không phải là tôi.
Thiết Thủy cười nhạt nói:
– Bích Ngọc Thất Tinh đao là bảo đao gia truyền nhà họ Đoàn, làm sao lại để lọt
vào tay người khác ?
Đoàn Ngọc nói:
– Đó là vì tôi …
Thiết Thủy nói:
– Dùng sức một mình ngươi, muốn giết y dĩ nhiên còn không dễ dàng được như
vậy, Hoa Dạ Lai ắt hẳn là bang hung.
Đoàn Ngọc nói:
– Nhưng tối hôm qua …
Thiết Thủy nói:
– Tối hôm qua, có phải ngươi ở một chỗ với Hoa Dạ Lai ?
Đoàn Ngọc cúi đầu xuống.
Y bỗng phát hiện ra mình đã lọt vào cái bẫy vô cùng ác độc của người ta, cái oan
này dù có đem hết nước Tây hồ ra cũng rữa không sạch nổi.
Thiết Thủy đưa mắt qua Cố đạo nhân, trầm giọng nói:
– Rượu biến ra máu, đúng là điềm gỡ.
Cố đạo nhân thở ra một hơi thật dài nói:
– Đúng là điềm gỡ.
Số lần đọc: 20707
