2. Bích Ngọc Đao – Hồi 2 – Huyết Tửu

– Sao ?
Vương Phi nói:
– Y muốn giết Đoàn Ngọc, làm như không phải vì báo thù giùm cho Nghiêm Cửu,
mà là vì chính y thích giết người.
Cố đạo nhân thở ra nói:
– Chỉ cần y giết ai đều không phải oan uổng …
Vương Phi ngắt lời y nói:
– Sao ông biết những người do y giết đều không phải oan uổng ?
Cố đạo nhân nói:
– Sự thật rành rành ra đó.
Vương Phi hỏi:
– Sự thực gì ? Thanh đao đấy à ?
Cố đạo nhân nói:
– Ừ.
Vương Phi hỏi:
– Ông giết người rồi, có để đao của mình lại làm gì không ?
Cố đạo nhân suy nghĩ một thoáng rồi nói:
– Thanh đao này hình như bị dính cứng trong đó, không chừng y đi vội quá, không
kịp rút nó ra.
Vương Phi trầm ngâm một hồi:
– Ông nói y đáng giết ?
Cố đạo nhân hỏi lại:
– Bất kể ra sao, đợi hỏi cho rõ ràng rồi giết cũng không muộn.
Cố đạo nhân hỏi:
– Không lẽ ông tính cứu y đó sao ?
Vương Phi trầm mặc, một bàn tay đã thò vào trong cái túi để bên hông, trong túi
chính là hỏa khí danh chấn thiên hạ của Phịch Lịch Đường ở Giang Nam.
Cố đạo nhân đã kéo tay y lại, trầm giọng nói:
– Chuyện này quan hệ lớn lắm, tôi và ông không phải người trong cuộc, đừng nên
vội vã nhúng tay vào.
Vương Phi còn chưa kịp mở miệng, bỗng nhiên, bình lên một tiếng lớn, cơ hồ
muốn lật luôn cả chiếc thuyền, mọi người đều bị chấn động té nhào cả ra.
Đao quang vừa lóe lên, mấy chiếc du thuyền đã tụ lại chung quanh coi náo nhiệt,
càng lúc càng đông.
Bỗng nhiên, từ trong một chiếc du thuyền lớn, có một gã thiếu niên mặc áo tím
nhạt, tay cầm trường sào nhảy ra.
Y xem ra có vẻ yếu đuối, nhưng sức hai tay lại không nhỏ tí nào, cây trường sào
chỉ điểm xuống mấy cái, chiếc thuyền đã xông lại như mũi tên, bình một cái, đụng
mạnh vào bên hông trái của chiếc thuyền hoa.
Đoàn Ngọc vốn đang tránh né càng lúc càng chật vật, cái bàn dài trong tay vừa
cầm lên gạt, bỗng ánh đao lóe lên, đã cụt đi còn cái chân.
Thiết Thủy bồi thêm ba nhát đao, nào ngờ thân thuyền bị đụng cho một cái, hạ
bàn của y có vững đến đâu, lưỡi đao cũng bị lệch qua một bên.
Người của Đoàn Ngọc đã bị chấn động bay lên, ra khỏi vùng đao ảnh, bùm một
tiếng, đã rớt xuống giữa hồ.
Chỉ thấy mặt hồ nước bắn tung tóe, người của y thì đã chìm sâu xuống hồ.
Thân thuyền còn đang lắc lư, Thiết Thủy la hét giận dữ chồm tới trước song cửa.
Gã thiếu niên mặc áo tím nhạt lấy thuyền lớn đụng vào, nhìn y nhoẻn miệng cười
một cái, bỗng vung tay lên, phóng ra một đám hàn quang.
Thiết Thủy vung đao lên, ánh đao như bức tường, gạt những đám hàn quang ra
ngoài.
Nhưng bấy giờ gã thiếu niên áo tím đã tung người lên, Ngư Ông Nhập Thủy,
người cũng đã chìm sâu xuống hồ.
Trên hồ, sóng nước còn lăn tăn, người của y thì đã lặn hút dưới hồ, không còn
thấy đâu.
Thiết Thủy quay người lại xông ra, chụp ngay lấy cổ áo của Cố đạo nhân giận dữ
hỏi:
– Tên tiểu tử này từ đâu ra vậy ?
Cố đạo nhân nói:
– Chắc là theo Đoàn Ngọc lại.
Thiết Thủy hỏi:
– Ngươi biết hắn là ai không ?
Cố đạo nhân nói:
– Sớm muộn gì rồi cũng biết.
Thiết Thủy dậm chân một cái, hằn học nói:

   Số lần đọc: 20707

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả