– Ngươi là ai ?
Vương Phi nói:
– Phích Lịch Hỏa Vương Phi ở Giang Nam.
Gã hòa thượng áo đen hỏi:
– Ngươi có biết ta là ai không ?
Vương Phi cười nhạt nói:
– Tối đa cũng chỉ bất quá là Tăng Vương Thiết Thủy thôi, dù ngươi có giết ta, ta
cũng muốn một ly rượu này đã.
Gã hòa thượng áo đen bỗng lại cười lớn nói:
– Tốt, chỉ có câu đó thôi, cũng đủ xứng đáng uống một ly.
Y quả nhiên là Tăng Vương Thiết Thủy, trừ Thiết Thủy ra, trên đời này còn có hòa
thượng nào lại giống như vậy ?
Cô thiếu nữ để tóc mặc áo mỏng lập tức đưa ly rượu lại.
Vương Phi ngẩng cổ uống một hơi cạn sạch, rồi cười nhạt nói:
– Thì ra, thứ rượu này cũng chẳng có gì là hay ho, y hệt như nước đường, uống
một ly đã quá đủ.
Thiết Thủy ngẩng mặt cười lớn nói:
– Tốt, chỉ có câu này thôi, còn có thể uống được một ly nữa.
Vương Phi ngẩn mặt ra, y cũng cười lớn nói:
– Đã vậy, dù là nước đường, ta cũng cứ uống.
Cố đạo nhân thở ra, lẩm bẩm:
– Không ngờ tài lừa gạt uống rượu của ngươi còn giỏi hơn cả ta rồi.
Nghiêm Cửu bỗng nói:
– Đã vậy thì vị công tử này cũng đáng uống ba ly.
Thiết Thủy hỏi:
– Y dựa vào đâu mà đáng được uống ?
Nghiêm Cửu hỏi:
– Ông không biết y là ai sao ?
Thiết Thủy hỏi:
– Y là ai ?
Nghiêm Cửu nói:
– Y chính là đại công tử của đại hiệp Trung Nguyên Đoàn Phi Hùng, họ Đoàn tên
Ngọc.
Thiết Thủy lạnh lùng nói:
– Còn chưa xứng đáng.
Nghiêm Cửu nói:
– Y cũng là người hôm qua ở trên thuyền hoa, đánh rớt bốn tên đồ đệ của ông
xuống nước !
Thiết Thủy biến sắc, mở miệng chất vấn:
– Sao ông đem y lại đây ?
Nghiêm Cửu nói:
– Tôi không đem y lại đây, chính y đem tôi lại đây.
Thiết Thủy chau mày hỏi:
– Y đem ông lại đây ?
Nghiêm Cửu nói:
– Y đem tôi lại đây tìm Hoa Dạ Lai.
Thiết Thủy tức giận nói:
– Con nữ tặc đó tại sao lại ở đây ?
Nghiêm Cửu hỏi:
– Cô ta không ở đây ?
Thiết Thủy nói:
– Dĩ nhiên là không ở đây ?
Nghiêm Cửu nói:
– Tối qua cô ta cũng không lại đây ?
Thiết Thủy nói:
– Có mỗ ở đây, làm sao nó dám lại ?
Nghiêm Cửu thở ra, lấy khăn che miệng, ho khẽ mấy tiếng, quay mặt qua Đoàn
Ngọc hỏi:
– Chú đã nghe nói gì chưa ?
Đoàn Ngọc cười khổ nói:
– Nghe rồi.
Nghiêm Cửu lại thở ra thêm một tiếng nói:
– Chú đi đi.
Số lần đọc: 20707
