Đại sơn vương nói, “Có điều đây là bọn hậu bối trong phái của các ông!”
“Ông đã biết đây là chuyện của Đường môn, thì còn mắc mớ gì đến chuyện của ông!”
Đường Bất Toàn nói, “Ôn glại đây xem nhiệt náo mà, nơi đây chẳng có ông xía vào!”
Sơn đại vương bật cười.
Cười hào sảng.
Tiểu Nghi và Lão Ngư cũng cười theo gã.
Cười khinh khỉnh.
“Xía vào không xía vào, ” Tiểu Nghi vừa nói vừa làm mặt quỹ.
“Đại vương chúng ta cứ muốn xía vào đấy!”
“Ngươi đắc tội đại vương chúng ta, chính là muốn sinh chuyện đó.”
Cái giọng của Lão Ngư như một tấm thanh la bể ném vào trong cái giếng khô lâu ngày bỏ hoang, “Cái này là không có chuyện gì mà ngươi muốn kiếm cho ra chuyện đó!”
Đường Bất Toàn bỗng khách lên một tiếng, người bàng quan còn cho là lão đang cười, nhưng nghe thêm mấy tiếng khách khách nữa, mới biết ra toàn thân xương cốt của lão đều đang kêu răng rắc cả lên, làm như có người bỏ vào trong người lão một giây pháo đang nổ vậy.
Lão sạm mặt lại nói: “Các ngươi dám xen vào chuyện của Đường Môn, chỉ có tìm đường chết!”
“Đây chẳng phải là chuyện trong nhà của ngươi, ” Sơn đại vương có cái dáng vẻ hào tráng vô cùng, gã còn có cả bộ mặt đầy thương tích, rõ ràng trưỚc mắt nhất là cái sẹo nhát đao phía dưới cằm.
Ngay cả sóng mủi của gã hình như cũng làm bằng mấy khúc xương méo mó, ánh mắt trừng trừng của gã vốn đã có một vẻ như đang chịu đau chịu đớn rồi.
“Đây là chuyện trong vũ lâm ai ai cũNg có thể xen vào, không xen vào là không đếm xỉa gì đến đạo nghĩa, xen vào mới là can thiệp vào chuyện bất bằng.”
“Đúng!”
Lần này chính là Cổ Song Liên đang la lên: “Ông ta nói đúng lắm!”
Đường Bất Toàn thu nhỏ con ngươi lại, toàn thân xương cốt càng kêu rào rạo dòn tan hơn nữa.
Nhưng trong tiếng rào rạo đó lại có thêm tiếng chát chát vang lên.
Tiếng vỗ tay.
Dĩ nhiên là tiếng vỗ tay của Từ Vũ.
Y đang vừa vỗ tay vừa nhìn về Sơn đại vương với ánh mắt đầy kính phục
“Ngươi muốn chết sao đây!”
Lôi Biến giận dữ mắng lên, “Ngươi cũng không chịu ở yên đòi quậy đây sao ? !”
Từ Vũ chẳng thèm để ý đến gã.
Y chỉ làm một chuyện.
Y bước qua, đứng một bên với Sơn đại vương, Tiểu Nghi và Lão Ngư.
Cùng chung một trận tuyến.
“Đúng vậy, đây tuy là chuyện nhà của chúng ta, nhưng cũng là chuyện chung của mọi người.”
Người này mặt mày hiền hòa, ăn nói từ tường, trừ phía sau lưng có giắt một cái ống không có tên ra, phía sau còn có bốn người tùy tòng mặt mày thanh tú, hai trai hai gái, trừ bao nhiêu đó ra, hoàn toàn không ra dáng một nhân vật trong vũ lâm.
Có điều giọng nói của ông ta vừa vang lên, Lôi Biến đã biến hẳn sắc mặt, người của ông ta vừa đến, Đường Bất Toàn cũng cúi gằm đầu xuống.
Có điều cúi đầu cũng chẳng ăn thua gì.
Người này đưa bàn tay ra vẫy một cái.
Xuất thủ rất chậm chạp.
Thậm chí còn chậm đến mức không hợp với thường lý.
Chậm đến độ người ta có thể thấy cấu ghét trong móng tay của cái người mặt mày thanh tú này
(Kỳ quái, thân hình ông ta không có chút bụi bặm, phiêu dật siêu phàm thế, vậy mà móng tay lại có cáu ghét, không những vậy cả hai bàn tay đều có)
Nhưng Đường Bất Toàn vẫn cứ ăn phải một tát tai.
Không biết lão không tránh khỏi, hay là không dám tránh!
Cái tát tai đó đánh nghe thật kêu.
Kỳ này, Đường Bất Toàn không những áo đỏ mà ngay cả mặt mày cũng đỏ!
“Đường Ngũ Thất, ” người này gọi ngay tên tộc của Đường Bất Toàn ra, “ngươi có biết tội chưa ?”
Đường Bất Toàn không chỉ có cúi đầu không thôi … còn gằm cả xuống … còn thỏng cả hai tay xuống … thỏng xuống băng băng, không những vậy đầu gối bên trái khuỵu xuống, làm ngay cái lễ qụy nửa đầu gối.
“Nhị thập tứ ca, ” Đường Bất Toàn hạ giọng, “xin anh tha giùm cho lần này.”
Lão kêu lên bao nhiêu đó, mọi người ai ai cũng biết người mới đến là ai.
… Nhị Thập Tứ Ca, một trong những kẻ chủ sự của Độc tông trong Đường môn: Đường Nã Tây.
Đường Nã Tây cũng là một tay sát thủ đệ nhất lưu trong giang hồ của Đường môn ở xứ Thục, không những vậy thân phận còn rất đặc biệt: ông ta kết nghĩa anh em với Không Minh Kim Tiêu Hoa Điểm Nguyệt, Tây Tiện Hoa Lôi Dĩ Tấn, Kim Bất Hoán Đường Đường Chính, Tam Hồng công tử Ôn Ước Hồng, ở Long Đấu Nam sáng lập ra phân chi Ngũ Phi Kim, thành ra một thế lực cực kỳ lớn lao trong vũ lâm dạo sau này.
Số lần đọc: 47230
