… Người gã đợi hiển nhiên là cô.
Đường Phương trong lòng cũng đang có một tiếng than.
… Thật tình cô không muốn đánh nhau với người này.
Bởi vì Ôn Ước Hồng trừ vũ công thâm bất khả trắc ra, độc công không thể nào đề phòng nổi, càng trọng yếu là, mãi đến bây giờ Ôn Ước Hồng vẫn đối đãi cô rất tử tế, do đó mà cô không muốn đánh nhau với gã.
“Tôi đã lại đây.”
“Tại sao cô còn muốn trở về ?”
“… Tôi không thể trở về được sao ?”
“Cô muốn cứu Từ Vũ ?”
“Từ Vũ vì muốn cứu tôi, do đó mới bị nhốt trong này.”
“Tốt lắm. Theo như tôi thấy, y không tiếc tính mạng lại đây cứu cô, là vì trọng chữ tình; cô bất cố nhất thiết mạo hiểm vào đây, là vì trọng chữ nghĩa.”
“Tình hay nghĩa, Ngũ Phi Kim các người mưu mô thâm độc như vậy hại tôi, tôi còn chưa hiểu rõ, dĩ nhiên là không cam tâm, không phục khí.”
“Cô muốn boết lý do ?”
“Chỉ vì muốn giữ tôi lại nơi này, say này dùng để áp bức lão gia gia ?”
“Đường Đường Chính và Đường Nã Tây rất sợ lão tổ tông trong Đường môn của cô, bọn họ một mặt vừa muốn phản, một mặt lại rất sợ hãi, do đó cầm giữ cô, bọn họ sẽ yên tâm được một chút. Đương nhiên cũng không phải là không có lý do khác.”
“… Các người muốn học bí kỹ của Đường môn: Lưu Bạch Thần Tiễn và Bạt Mặc Thần Phủ ?”
“Không phải tôi, mà là bọn họ. Bọn họ muốn không chỉ có hai môn tuyệt kỹ đó … nghe nói Yến Tử Phi Vân Tung tối cao tuyệt kỹ, tên là Tại Thủy Thất Phương, bọn họ cũNg rất ham muốn, không biết là cô có biết hay không biết ?”
“Sao anh không thử thử xem ?”
“Có cơ hội sẽ thử, … không phải là cô đã trở lại đây rồi sao ?”
“Thật ra, sao anh không thẳng thắn chút, lúc xem bệnh độc tử tôi quách cho rồi ?”
“Thứ nhất, tôi không hạ độc vào cô đâu. Thật ra thì, bọn họ lúc đầu muốn cho cô mất đi công lực, để dễ khống chế, sau đó lại khích cho cô luyện tập ám khí, để chứng thực mình đang hồi phục lại, sau này thấy cô không hcịu luyện tập bí kỹ của Đường môn, có lẽ là vì lý do cô không có nội lực không cách nào ngưng tụ vận công được cho nên chán nản, do đó muốn tôi giảm bới chất độc Thất Tam Điểm thành ra Thất Điểm, cho cô có cách luyện tập, nhưng bệnh thì chung quy vẫn không hết, để vạn nhất có chuyện gì còn dễ giải quyết; bất quá, tôi chẳng nghe lời họ nhờ, sau này tôi cho cô thuốc, trừ giúp cô hồi phục lại toàn bộ công lực ra, còn phụng mệnh của đại đương gia, để cho cô hoàn toàn hồi phục thể chất, nếu không, hiện tại cô chẳng đi qua đi lại như ý vậy. Thật ra tôi đã có bỏ thuốc vào trong rượu, để cho cô bớt đau, rất tiếc là cô không hcịu uống rượu của tôi. Thứ hai, trước khi cô còn chưa tiết lộ ra bí quyết của mấy môn tuyệt kỹ đó, Đường Nã Tây, Lôi Dĩ Tấn, Đường Đường Chính không có vị đương gia nào sẽ để cô chết dễ dàng như vậy.”
Đường Phương cười nhạt: “Nói vậy thì, tôi phải cám ơn anh đã đặc biệt ban ân, thủ hạ lưu tình chắc ?”
“Không dám,” Ôn Ước Hồng vẫn cái dáng điệu thu nhận không tý gì xấu hỗ, “Tôi đã trị bệnh cho cô khỏi rồi, bọn họ cũng không biết nữa Bọn họ chỉ lấy làm lạ, mắt thấy cô khí sắc càng ngày càng khỏe ra, tại sao còn chưa chịu luyện Lưu Bạch, Ba/t Mặc và Tại Thủy mấy thứ tuyệt nghệ đó.”
“Bởi vì tôi cảm thấy được lúc nào cũng có người đang lén lút dòm ngó.”
Đường Phương mím môi một cái, hai cái má lúm đồng tiền dễ thương hai bên lại hiện ra, “nói thẳng ra, từ lúc trước sau hai thứ đang tắm bị người xông vào rồi, tôi thể nào cũng có cảm giác là có người đang rình mò, tuy tôi không ngại có gì khác, nhưng bởi vì cảm tah^’y bất an, cho nên vẫn còn chưa muốn tại cái chỗ ở lâu mãi mà vẫn có cảm giác xa lạ này luyện tập tuyệt kỹ Đường môn.”
Cô cười rồi lại nói: “Tôi vốn rất thích tắm rửa. Gần đây thật tình tôi có hơi sợ phải đi tắm rửa.”
“Vậy thì cô đã làm đúng rồi.”
Ôn Ước Hồng cười nói: “Bọn họ đã nhìn lầm.”
“Nhìn lầm ?”
“Thật ra cô cũng không đơn giản, ” Ôn Ước Hồng nói: “Bọn họ cứ ngỡ cô chỉ là một đứa con gái ưa cười ưa khóc, vừa ra đời chưa biết trời cao đất dày là gì, thiên chân gần như là ấu trĩ.”
“Thật ra bọn họ cũNg không lầm đâu, tôi đích xác là vậy, ” Đường Phương nói, “Có điều, tôi còn có một mặt khác, bọn họ còn chưa nhìn rõ ràng thế thôi.”
Ôn Ước Hồng cười nói: “Bọn họ chỉ nghĩ cô là một đứa con gái làm chuyện gì cũng theo hứng, nhưng không biết cô cũng là đứa con gái vừa thông minh vừa có nghĩa khí … Cô có gan mới đó đã trở lại cứu Từ Vũ, mọi người đều không ngờ tới.”
Đường Phương nói: “Đã vậy thì, nói lại chính đề, … Từ Vũ ở đâu ?”
Ôn Ước Hồng bật cười, nãy giờ gã vần chưa chính diện nhìn Đường Phương, hiện tại gã xoay người lại đối diện với cô và hỏi: “Bọn họ muốn tôi canh giữ nơi đây, tức là muốn tôi không cho ai lại cứu Từ Vũ, và cũng bắt giữ người lại cứu Từ Vũ … Tôi còn là tứ đương gia trong Ngũ Phi Kim mà, không lẽ tôi không làm chuyện gì sao, còn không bằng cái hòn núi giả hòn đá giả ở đây nữa ?”
Đường Phương ôm miệng cười nói: “Nói vậy, tuy anh có lòng ưu ái bảo hộ tôi, nhưng vì trong mình có trách nhiệm, đành phải giao thủ với tôi thôi ?”
Ôn Ước Hồng gật đầu, sau đó thở ra một hơi nhỏ: “Trừ phi hiện tại cô lập tức bỏ đi, tôi sẽ cho là không hề thấy cô bao giờ.”
Đường Phương kiên quyết nói: “Tôi đã lại đây rồi, chưa cứu được Từ Vũ, tôi sẽ chẳng đi đâu.”
Ôn Ước Hồng thở ra một tiếng dài nói: “Thế th`i chỉ còn nước đánh bại tôi trước thôi.”
Số lần đọc: 47214
