Đường Phương giật cương ngựa giữ lại, Sơn đại vương vung tay một cái, ngựa đang chạy nhanh bỗng dừng ngay lại, ba mươi lăm tên đệ tử binh tốt nhất tề giật cương, đồng thời bỗng nhiên bất động, đầu ngựa sắp ngang đều nhau, mỗi con ngựa không ngớt thở phì ra khói: Đại sơn vương bình thời luyện binh nghiêm ngặt, đám đệ tử binh tốt huấn luyện đã có quy cũ, nhìn như vậy là đã biết.
Đường Thôi Thôi cũng thấy, cũng đang sợ trong bụng: xem ra tám mươi mốt gã đệ tử của Đường môn ở Long Đầu Bắc, nếu mà muốn đánh nhau với bộ hạ của Đại sơn vu=ơng thật, e rằng chắc gì đã chiếm được phần hơn.
Đường Thôi Thôi không những kinh tâm, mà còn nóng ruột.
… Đường Phương là sư tỷ của gã.
… Gã sợ sư tỷ.
… Thậm chí gã sợ sư tỷ còn hơn là sợ phụ thân.
Nguyên do đó gã vẫn cứ không hiểu rõ.
Mãi cho đến có một lần, lúc gã dùng lưỡi đao để cạo bộ râu cứ mọc dài ra mỗi đêm của gã, bỗng nhớ đến Đường Phương, từ đó, dưới cằm lại có thêm một vết sẹo đao vĩnh viễn nằm đó.
Bấy giờ gã mới hiểu, thì ra gã sợ phụ thân là vì ông ta nghiêm trang, gã sợ Đường Phương là vì sợ cô không cao hứng.
Chuyện của Đường Phương, là do mình gã chủ trương muốn cứu, lý do viện ra là: lão tổ tông rất cưng Đường Phương, nếu mà Đường Phương có táng mệnh ở Long Đầu Nam, e rằng lão gia gia truy cứu ra, ngay cả Đường Bi Từ cũng không tránh khỏi trách nhiệm.
… Lão gia gia một khi nổi giận lên, điều đó chẳng phải là chuyện giỡn!
… Huống gì thủ pháp ám khí tuyệt kỹ của Đường môn, không phải là có thể tiết lộ được ra!
Đường Thôi Thôi thuyết phục được Đường Bi Từ.
Đường Bi Từ trước giờ cũNg rất thương đứa cháu gái Đường Phương này lắm … tuy nói là thương yêu đứa cháu gái, nhưng cũng là làm vui lòng lào tổ tông nữa, một trong những cách được gần gủi với trung tâm quyền lực trong Đường môn; huống gì, Đường Thôi Thôi lại còn là đứa con độc nhất của lão, người khác nói còn không nghe, nhưng con trai, cũng khó mà cự tuyệt nó.
Vì vậy, một Đường Bi Từ trước giờ vốn không vì chuyện nhỏ mà làm hư hỏng đến đại cuộc, mới chịu nghe lời Đường Thôi Thôi, nhờ Từ Vũ tìm vào hang cọp, tìm cách cứu Đường Phương ra … thuận đường còn để cho Từ Vũ tiềm nhập vào Long Đầu Nam nội bộ của Ngũ Phi Kim, truyền tin mật ra, đặng tiến một bước tìm hiểu trận đồ và cơ mật bên địch, không uổng là một diệu kế làm một mà được đến hai.
… Chuyện có hại và vô ích, cho dù cứu người làm việc thiện, Đường Bi Từ nhất quyết không thèm làm.
Đường Thôi Thôi không chừng chuyện gì khác còn chưa được chân truyền, đối với cái món “tuyệt học” đó, gã cũng đã học chín được chín rồi.
Gã yêu Đường Phương.
Gã quan tâm đến Đường Phương.
… Nhưng có yêu có quan tâm đến đâu, gã cũng không thể nào như Từ Vũ vậy, bất cố nhất thiết đem thân vào mạo hiểm chỗ nguy nan.
… Như vậy quá sức không thể nào được.
… Những thứ đó, để cho tên ngu ngốc là Từ Vũ đi làm thôi.
… Thuận tiện, cũng có thể trừ khử đi một tên tình địch.
Do đó Đường Thôi Thôi chỉ lo chuyện tiếp ứng.
Chỉ bất quá, gã vẫn một lòng mong mỏi Đường Phương thoát hiểm được.
… Hiện tại Đường Phương đã thoát hiểm, trên đường đi, hỏi gã mọi chuyện tiền nhân hậu quả, gã trả lời một chút, Tả Tướng và Hữu Tướng của Sơn Đại Vương miệng mồm lanh lợi, trả lời mười phần chu đáo, chỉ có Thiết Cán là chau cặp mày rậm không nói năng gì, ngựa chạy như điên cuồng như rồng bay gió cuốn.
Số lần đọc: 47229
