Ho. ddu`ng ddu`ng cu+o+~i gio’ bay nhu+ cho+’p
Le^n tro+`i, xuo^’ng dda^’t ti`m kha(‘p mo.i no+i
Le^n thi` dde^’n ta^.n co~i xanh bie^’c, xuo^’ng thi` dde^’n ta^.n suo^’i va`ng
Hai no+i dde^`u mo+` mi.t kho^ng tha^’y na`ng o+? dda^u
Bo^~ng nghe tha^’y tre^n ma(.t bie^?n co’ ngo.n nu’i tie^n
Nu’i o+? khoa?ng hu+ vo^, giu+~a chu+`ng phie^u die^?u
La^u ca’c lo’ng la’nh no^?i le^n trong dda’m ma^y ngu~ sa(‘c
Trong ddo’ co’ nhie^`u na`ng tie^n ye^?u ddie^.u xinh dde.p
Trong so^’ ddo’ co’ mo^.t na`ng te^n la` Tha’i Cha^n
Da tuye^’t ma(.t hoa pha?ng pha^’t co’ ve? la` ngu+o+`i ddi ti`m
(Bạch Cư Dị – Trường Hận ca)
“Như nếu ở đây tìm không thấy, tôi sẽ lục tung cả cái đất Nam Cương này lên, đi khắp thiên hạ cũng tìm cho ra Tiểu Linh.” Đi hối hả qua một bên cô, Bích Lạc mặt mày xám xanh, nói ra một câu, trên gương mặt anh tuấn lộ đầy vẻ cố chấp.
Thượng cùng Bích Lạc hạ hoàng tuyền, lưỡng xử mang mang giai bất kiến mà … Không chừng, người ta phải biến đi mất như vậy, thì mới thương tiếc mãi mãi như vậy thôi ?
Cái mà y tìm kiếm đó, không chừng đã chẳng còn phải là người con gái mình yêu thương cực kỳ nữa, mà còn là tượng trưng cho cái thứ gã du tử đó đã đánh mất đi cả nửa đời, cái thứ nhất thiết đáng được nắm giữ … Rốt cuộc y đã cảm thấy được nó, cả đời y đã đánh mất đi quá nhiều, mà lại chẳng có thứ gì đáng để cầm trong tay.
Chỉ có ý nghĩ đó thôi, cũng đủ làm cho y đi tìm kiếm điên cuồng, đi tìm cho được một bằng chứng.
Đi tuần tra một vòng Ảo Hoa cung vừa mới bị công phá, phát hiện trừ những cảnh tượng hỗn loạn lục tung cả lên kia, mọi chuyện khác đều đã được Bích Lạc xử lý đâu vào đó ổn thỏa. A Tĩnh chẳng có gì để nói thêm, chỉ một mình trở về lại chỗ vào thánh điện, đợi đại hộ pháp đi về cùng một lúc.
… Thế nhưng, hiển nhiên là lần trở lại tìm kiếm này làm quên bẵng đi thời gian, Bích Lạc chẳng hề theo về với nữ lãnh chúa một lượt.
Chỉ có Nhược Thủy thủy chung vẫn đi theo cô, đứng trong cái thánh điện lạnh lẽo rộng rãi mênh mông. Lối bày thiết trong thánh điện mới nhìn qua là đã thấu hiểu, trống trống trơn trơn, trừ những thần tượng không biết tên kia, thì cái bàn thờ tạc bằng đá, cô gái mặc áo hồng lạt có bề không mấy hăng hái tản bộ qua lại nhìn ngắm, lơ đãng đưa mắt nhìn từ thần tượng này qua thần tượng khác.
Nhưng Nhược Thủy thì đi phía sau mặt mày vô cùng thận trọng … dưới cặp mắt của một pháp sư âm dương thuật, cái thánh điện trống lỗng không có gì đó lại chứa đầy vẻ âm trầm ngụy dị không sao nói được. Lấy cặp mắt thiên mục nhìn tới, cả toà thánh điện chứa đựng một thứ gì đó màu xám tro, hiển nhiên tích trữ vô số những ý niệm oán hờn, làm cho cô không lạnh mà run. Thế nhưng, những kẻ nhân sĩ vũ lâm đó, lại tự do đi qua đi lại chẳng hề cảm thấy điều gì, làm cho cô nhìn mà muốn sợ.
… Rốt cuộc đấy là một tà giáo ở Nam Cương, không biết đã giết đi bao nhiêu mạng người vô tội, mới tích chứa bao nhiêu đó oán hờn cường mạnh đến như vậy.
Số lần đọc: 28075
